Những bài thơ buồn về cuộc sống hay nhất

Cuộc sống vốn không bao giờ trọn vẹn, là những mảnh ghép đắng, cay, ngọt bùi. Không ít lần ta cảm thấy gục gã, cảm thấy muốn buông lơi, muốn than trách cuộc đời sao lại bất công đến thế. Hiểu được tâm trạng các bạn, ThuThuatPhanPhem xin gửi đến bạn những bài thơ buồn về cuộc sống hay nhất.

Những bài thơ buồn về cuộc sống hay nhất

1. Đời buồn

Cuộc sống ơi sao trôi lặng lẽ

Để ngày dài biết sẽ về đâu

Không tương lai, cuộc sống một màu

Toàn lo lắng và nỗi đau chất chứa.

Có phải chăng… cuộc sống không phép màu

Không san sẻ và không ai hiểu thấu?

Bao khó khăn vất vả một mình gánh chịu

Mọi lo lắng, gian truân trên đoạn đường đã qua.

Cuộc sống buồn cứ lặng lẽ trôi qua

Và bao đau khổ xót xa một mình

Cũng là một kiếp người

Sao long đong chốn biển đời xa xôi.

Cuộc đời như dòng nước trôi

Luôn vẫn tiếp diễn mà thôi hỡi đời!

2. Cuộc sống này – Trần Tùng

Cuộc sống này có muôn vạn niềm đau

Đừng so đo cái nào lớn nhất

Có những điều bạc tiền hay vật chất

Chẳng sánh bằng khi vĩnh viễn mất đi.

Cuộc sống này ai biết trước điều chi

Cần trân trọng những gì đang tồn tại

Nếu không muốn nơi tâm hồn ngây dại

Bởi một ngày phải nói tiếng ăn năn.

Cuộc sống này không tự vượt khó khăn

Thì chớ hỏi sao chẳng bằng thiên hạ

Nhưng cũng có những mảnh đời nghiệt ngã

Phải âm thầm buồn bã lẫn đắng cay.

Cuộc sống này còn có một ngày mai

Làm động lực để miệt mài tranh đấu

Biết cần cù không việc nào là xấu

Hãy tự mình bước qua những niềm đau.

Cuộc sống không phải lúc nào cũng như mọi người mong muốn, cho nên, đừng buồn phiền

3. Cuộc đời chán nản – Ttbn

Rượu thấm vào tim sẽ ấm lòng?

Hay càng buốt lạnh giữa trời đông?

Hay là tất cả niềm đau khổ

Sẽ chực trào tuôn nhạt má hồng?

Hãy rót cho tôi chén rượu đầy

Tôi cần phải uống để còn say

Để tôi không phải là tôi nữa

Đừng để cho tôi tỉnh mộng này

Tôi muốn quên đi kiếp làm người

Thân tàn ma dại, kẻ tàn hơi

Là tôi, chắc lẽ là tôi đó

Chán nản còn đây giữa đất trời.

Chất rượu thấm dần trong trí não

Vô tình đập vỡ chén ly bôi

Quanh tôi trời đất cuồng điên quá

Gục xuống, tai nghe rợn tiếng cười

Cười xong rồi khóc với đê mê

Chập chờn say tỉnh giữa hoang khê

Và trong thế giới vô hình ấy

Hồn bỗng bay xa chẳng muốn về.

4. Khóc một mình – Phạm Tâm An

Khóc đi! Khóc một mình thôi

Để cho nước mắt cuốn trôi muộn phiền

Trải bao sóng gió, đảo điên

Xót xa đau vỡ cả miền tâm linh.

Khóc đi, hãy khóc một mình

Để cho thanh thản lặng thinh theo về

Biết hồn còn chút u mê

Trần gian bụi bặm bộn bề rủi may.

Khóc đi cho nhẹ lòng này

Đã là số kiếp – đắng cay ai lường?

Cuộc đời muôn nỗi đoạn trường

Trời cao, đất rộng… đâu đường cỏ hoa?

Thương mình, nghĩ nỗi can qua

Biết buồn rồi sẽ nhạt nhòa dần thôi

Hôm nay khóc một mình rồi

Để mai cười với mọi người quanh ta

Khóc đi, hãy khóc mặn mà

Ngày mai sẽ thấy đời là chốn vui.

Hôm nay khóc một mình rồi Để mai cười với mọi người quanh ta

5. Chán nản – Cạn nguồn

Đời trôi qua nỗi buồn còn lại đó

Chầm chậm dâng như con nước trở về

Biết bao chiều chân lạ bước lê thê

Bỗng chợt thấy đam mê không còn nữa

Cơn bão tuyết chiều đi ngang qua cửa

Trắng ngoài trời, sầu chất chứa trong tôi

Không, ngày vui buồn cũng chỉ thế thôi

Thật muốn bước mau qua đời ngắn ngủi

Ước vọng mãi chỉ mang thêm buồn tủi

Ngày như đêm lủi thủi gót chân hoang

Những nơi qua toàn thấy cảnh điêu tàn

Người phụ rẫy kẻ quàng vai áo hận

Nếu đã biết đường tình luôn lận đận

Sao còn yêu, còn chấp nhận đau thương?

Để đêm dêm trơ mắt suốt canh trường

Nhìn quang quẩn ngàn phương tràn bóng tối!

6. Giản đơn – An Nhiên

Nếu có thể đừng than chi số phận

Gạt nỗi buồn vướng bận gió cuốn đi

Đời ngắn lắm yêu thương còn chưa đủ

Sao bận lòng cho những phút sân si.

 Nếu có thể hãy thả lòng mình nhé

Sống vị tha mạnh mẽ giữa cuộc đời

Bởi vẫn biết cho đi là còn mãi

Tự bằng lòng tâm sẽ được thảnh thơi.

Nếu có thể thả hồn nương theo gió

Biết bỏ buông mình sẽ có thật nhiều

Những niềm vui hạnh phúc dù bé nhỏ

Cuộc đời này thanh thản biết bao nhiêu

Nếu có thể giữ cho mình những phút

Khẽ khàng trôi không chút ồn ào

Giữa chợ đời lặng ru bình yên ngủ

Thả muộn phiền theo cánh gió lao xao.

Nếu có thể giữ cho mình những phút Khẽ khàng trôi không chút ồn ào

7. Thói đời

Cuộc đời như thước phim dài

Người đời họ diễn, thiên tài nhập vai

Biết rằng diễn xuất rất hài

Nhìn thôi đã hiểu, chẳng nài nói ra

Lòng người hai mặt thôi mà

Cuộc đời là thế, chẳng thà để xem

Trước mặt không ngớt lời khen

Sau lưng nói xấu, nhỏ nhen từng lời

Buồn thay cái thói ở đười

Miệng đời là thế những lời rèm pha

Tiểu nhân ganh ghét thôi mà

Thôi thì cứ diễn, ta thì cứ xem.

8. Có lúc – Tử Nhi

Có lúc vẩn vơ ngồi hát

Ngậm ngùi ngày tháng đi qua

Dĩ vãng rớt trong lơ đãng

Nụ hôn ngày cũ nhạt nhòa

Có lúc ngây ngô im lặng

Dõi theo ký ức một thời

Tình yêu hư hao, tan vỡ

Cõi lòng nức nẻ rụng rơi

Có lúc thẫn thờ hiên vắng

Mộng mơ đã cất cánh bay

Tương lai dường như chán nản

Tìm chi giây phút miệt mài

Có lúc âm thầm nhung nhớ

Kỷ niệm chuyện chúng mình thôi

Bỗng dưng tim òa nức nở

Vuột tay, ngày cũ qua rồi.

9. Thói đời

Thói đời tựa như vôi bạc trắng

Đôi khi lòng thấy đắng mặn môi

Tình người sao chẳng lên ngôi

Để cho hạnh phúc đâm chồi nở hoa?

Lòng nhân nghĩa, thật thà chẳng thấy

Câu ân tình gió đẩy gió đưa

Bon chen, toan tính có thừa

Giả nhân, giả nghĩa, lọc lừa dối gian

Đêm khuya vắng cung đàn ai oán

Biết tìm đâu tiếng bạn tâm giao

Bạc vàng hơn giọt máu đào

Người ta mua bán đổi trao chợ đời

Ly rượu cạn chẳng vơi niềm đắng

Khi lòng người đổi trắng thay đen

Tham lam, ích kỷ, sống hèn

Hơn thua, ganh ghét, bon chen, hận thù …

Đời cũng chỉ phù du cát bụi

Hư danh kia tàn lụi một ngày

Cuộc đời này có trả có vay

Sân si mù quáng hao gầy tấm thân!

Cuộc đời này có trả có vay Sân si mù quáng hao gầy tấm thân

10. Thế sự

Thiên hạ đa đoan chuốc lây phiền

Nhân tình thế thái lắm đảo điên

Lương tâm không quý bằng lương bổng

Đồng chí thua xa những đồng tiền.

Tôn sư trọng đạo thành xa xỉ

Cứu nhân độ thế hóa vô duyên

Thủ thường an phận qua ngày tháng

Vô vi vui thú cảnh điền viên.

Đường đời muôn nẻo biết về đâu

Thế sự đảo điên rượu giải sầu

Phụ tử phu thê thời cách biệt

Thân bằng huynh đệ mấy tương giao

Nghĩa nhân liêm chính nào ai giữ

Tài lộc lợi danh lắm kẻ cầu

Khinh trọng khen chê tùy miệng thế

Tín trung hiểu lễ lấy làm đầu.

11. Mùa đông lam lũ

Sinh con ra giữa mùa đông

Quê nghèo lắm áo vẫn chưa đủ ấm

Mẹ lặn lội trong những chiều thăm thẳm

Đủ ấm nuôi con từ buổi mới chào đời.

Hai mươi hai xuân đã qua rồi

Sinh nhật con hai mươi hai áo đông mẹ tặng

Con hạnh phúc luôn trọn vẹn

Mẹ lam lũ cả một đời.

12. Trả về miền ký ức – Tùng Trần

Biết lấy gì để lấp đầy khoảng trống

Khi mong chờ hy vọng đã vụt bay

Để lòng còn nghĩ đến chữ tương lai

Sau những gì đắng cay đời ban tặng

Phải chi sống đừng đặt tình quá nặng

Như bao người cứ lẳng lặng dửng dưng

Quay lưng thôi là quên chữ đã từng

Thì đường đời đâu lưng chừng lỡ bước.

Chỉ tiếc rằng thời gian nào quay ngược

Để con đường biết trước chọn lối đi

Đáy tâm hồn đọng những sầu bi

Cũng chẳng phải chia ly điều mong muốn.

Rồi hôm nay giữa dòng đời vạn hướng

Thấy chênh vênh lòng vướng nỗi muộn phiền

Chợt thấy thèm lắm hai chữ bình yên

Trả niềm đau về miền kí ức.

Rồi hôm nay giữa dòng đời vạn hướng Thấy chênh vênh lòng vướng nỗi muộn phiền

13. Dù đời có trọn vẹn hay không – Tùng Trần

Dù cuộc đời có trọn vẹn hay không

Gắng vương lên đừng bao giờ ngã gục

Hãy quan tâm bản thân mình một chút

Đến một ngày hạnh phúc cũng về thôi.

Khóc làm gì cho trĩu nặng bờ môi

Khi phía trước cuộc đời còn dài rộng

Đâu phải cứ mỗi lần thất vọng

Là ép mình phải sống với thương đau.

Cuộc đời người tồn tại có là bao

Ôm ấp chi vào lòng hoài niệm cũ

Nếu khóc than đến khi nào mới đủ

Cho tâm hồn thêm hé rũ xót xa.

Có những điều phải biết tự bước qua

Buông nỗi đau mới tìm ra nối thoát

Còn cứ để cho mi gầy đẫm ướt

Sẽ biến mình dần nhu nhược ai ơi.

Thay vì để quặn thắt trái tim côi

Sao ta không nở nụ cười thay thế

Dù biết rằng điều đó là không dễ

Như sông nguồn có lúc phải đục trong.

14. Đời ngược xuôi – Tùng Trần

Mệt mỏi rồi bao năm tháng ngược xuôi

Đã nếm đủ vị đời trong nước mắt

Dù cố gắng nâng niu và lượm nhặt

Từng nụ cười vẫn chẳng nắm chặt tay

Nhưng ông trời thì lại cứ mỉa mai

Luôn mang đến những đắng cay hờn tủi

Có nhiều khi âm thầm tôi tự hỏi

Mình đã sai và lầm lỗi chỗ nào

Mà kéo dài theo năm tháng khổ đau

Bước chênh chao trên đường đời mấp mé

Kiếp nổi trôi bước chân trần cô lẻ

Chẳng biết mình rồi sẽ phải về đâu.

Hay bẽ bàng giữa nơi chốn bể dâu

Là số phận không thể nào thoát được

Nên dẫu có bốn ba đời xuôi ngược

Mãi chỉ là dòng nước mắt tuôn rơi.

15. Người ơi đừng tuyệt vọng

Đừng tuyệt vọng, người ơi đừng tuyệt vọng

Nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua mau

Thuốc thời gian, là phương thuốc nhiệm màu

Sẽ giải hết những oan tình ảo mộng.

Hãy tỉnh lặng cho tim mình lắng đọng

Quên chuyện buồn và những nỗi sầu tư

Hãy cười lên cho lòng mình thư thả

Trái tim hồng vẫn còn cả ước mơ.

Hãy cười lên cho lòng mình thư thả Trái tim hồng vẫn còn cả ước mơ

16. Nụ cười tuyệt vọng – Ttbn

Họ thấy tôi cười tôi vui lắm

Lúc nào cũng nở nụ cười xinh

Nào ai biết đuộc niềm đau khổ

Tôi phải hay vai gánh một mình.

Tôi đã bao lần sống cho vui

Và ráng cho môi nở nụ cười

Nhưng đã bao lần tôi thất bại

Vì chẳng bao giờ thấy lệ vơi.

Tôi muốn bình minh sẽ chẳng về

Đêm ngày tăm tối phủ muôn nơi

Từ nay không có bình minh nữa

Đừng để cho tôi thấy mặt trời.

Tôi muốn cho tôi ngủ giấc dài

Không còn thức dậy đón ngày mai

Trần gian vẫn mãi không thay đổi

Vì bớt đi thêm một hình hài.

Như trời đã định thì tôi chịu

Kiếp này trả hết nợ cho xong

Một mai đất lạnh vùi thân xác

Tôi cũng yên vui dẫu lạnh lùng.

17. Đời

Dòng đời hối hả bon chen

Con người đối trắng thay đen mấy hồi

Sống vì danh lợi mà thôi

Đời là danh nghĩa cái nôi tội tình.

Ai cũng nghĩ cho mình

Mấy ai bị chửi lặng thinh hiền từ

Cái tôi cứ giữ khư khư

Thương người đối đãi nhân từ, mấy ai?

Còn không? Người tự biết sai

Ăn năn hối lỗi… mới tài thánh nhân

Ở đời danh nghĩa người thân

Đằng sau tính toán bất cần là ai.

Đời là một kiếp đầu thai

Làm người sửa chữa nhưng ai sẽ làm

Hay là càng lợi càng tham

Hữu danh vô thực tự làm khổ nhau.

Đời là một kiếp thương đau

Đời này nối tiếp đời sau tội tình.

18. Đời tôi

Đời tôi sương gió phong trần

Đi tìm manh áo miếng ăn qua ngày

Xa quê mấy chục năm dài

Nỗi buồn cứ mãi u hoài người ơi

Làm sao viết được thành lời

Thoáng qua mà đã nửa đời gian nan

Nghĩ mà tím ruột héo gan

Tim đau như thế đâm ngàn mũi dao

Bao lần nức nở nghẹn ngào

Nhớ cha nhớ mẹ còn bao nhọc nhằn

Gia đình nhiều nỗi khó khăn

Thân trai gánh chịu mấy lần được vui?

Dòng đời chảy ngược trôi xuôi

Tìm gì ở chốn bùi ngùi lặng căm

Đêm nay đêm nữa âm thầm

Thịt da hằng những… vết xăm cuộc đời.

19. Đơn độc

Cành hồng nhỏ bé, nụ tròn xinh

Nắng mới lung linh, đẹp hữu tình

Đủ sức vươn mình khoe sắc thắm

Đâu hay quạnh quẽ một đơn hình.

Bông hoa đã nở, tươi rồi héo

Tất yếu mà thôi, cánh rụng, tàn

Tuổi trẻ qua rồi, già độc phận

Cô đơn lặng lẽ, mãi rời đàn.

Lẽ sống đời người cũng vậy thôi

Cha già, mẹ héo quá đơn côi!

Bình sinh trọn vẹn vì con cái

Đến lúc về già lạnh lẽo đời.

Cuộc sống muôn màu, muôn cám dỗ

Bên mình phải giữ trọn tình thân

Không nên trả nghĩa bằng mồm mép

Chớ để rồi thành bất hiếu nhân!

Trên đây là những bài thơ buồn về cuộc sống được tổng hợp và sưu tầm. Hy vọng rằng khi đọc xong tâm trạng bạn sẽ vơi bớt đi phần nào. Để rồi sáng mai thức dậy sẽ là một ngày mới, một khởi đầu mới, hãy sống sao cho cuộc sống thêm ý nghĩa hơn.



Nguồn tham khảo từ Internet

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Thủ Thuật Tại Website Pkmacbook.com
Chat Facebook
Chat Zalo
Hotline: 0899.322.522