Những bài thơ hay nhất của Xuân Diệu

Xuân Diệu là một nhà thơ nổi tiếng với rất nhiều bài thơ tình hay cùng với các bài thơ ca ngợi Đảng. Các bạn đang tìm kiếm những bài thơ hay của Xuân Diệu để đọc? Vậy mời các bạn hãy cùng tham khảo những bài thơ hay nhất của Xuân Diệu mà bài viết tổng hợp và chia sẻ dưới đây.

Những bài thơ hay nhất của Xuân Diệu

Dưới đây là những bài thơ nổi tiếng, những bài thơ tình hay nhất của Xuân Diệu, mời các bạn cùng theo dõi.

Tiểu sử

Xuân Diệu tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha, quê quán làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh nhưng sinh tại Gò Bồi, thôn Tùng Giản, xã Phước Hòa, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định. Ông sinh ngày 2 tháng 2 năm 1916, mất ngày 18 tháng 12 năm 1985 là một trong những nhà thơ lớn của Việt Nam.

Tiểu sử của Xuân Diệu

Ông nổi tiếng từ phong trào thơ mới với tập Thơ thơGửi hương cho gió. Trong giai đoạn 1936 – 1944 Xuân Diệu được yêu thích với các tập thơ tình, thể hiện một triết lý bi quan, tuyệt vọng về tình ái nhưng lại có một mạch ngầm thúc giục, đầy sức sống, do vậy ông được mệnh danh là ông hoàng thơ tình.

Sau khi theo Đảng 1945 thơ ông chủ yếu ca ngợi Đảng Lao động Việt Nam, Hồ Chí Minh. Ngoài làm thơ, Xuân Diệu còn là một nhà văn, nhà báo, nhà bình luận văn học.

Dưới đây là các bài thơ hay nhất của Xuân Diệu các bạn cùng đọc và suy ngẫm nhé.


Vội Vàng

Yêu

Đây Mùa Thu Tới

Vì Sao

Biển

Thơ Tình Mùa Xuân

Xa Cách

Nguyệt Cầm

Khung Cửa Sổ

Trách Em

Thơ Duyên

Trăng

Hẹn Hò

Chiều

Hoa Nở Để Mà Tàn

Gửi Hương Cho Gió

Chiều Đợi Chờ

Hồn Cách Mạng

Nhớ Mùa Tháng Tám

Bài Thơ Của Mẹ Việt Muôn Đời

Bài thơ “Vội Vàng”

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất;

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi.

 

Của ong bướm này đây tuần trăng mật;

Này đây hoa của đồng nội xanh rì;

Này đây lá của cành tơ phơ phất;

Của yến anh này đây khúc tình si.

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi;

Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa;

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;

Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,

Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,

Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.

Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,

Không cho dài thời trẻ của nhân gian,

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,

Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại.

Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;

Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,

Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…

Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,

Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…

 

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

 

Bài thơ “Yêu”

Yêu, là chết ở trong lòng một ít,

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu? 

Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu

Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết.

 

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.

Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!

Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt,

 

Những người si theo dõi dấu chân yêu;

Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.

Và tình ái là sợi dây vấn vít .

Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

 

Bài thơ “Đây Mùa Thu Tới”

Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,

Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng;

Đây mùa thu tới – mùa thu tới

Với áo mơ phai dệt lá vàng.

 

Hơn một loài hoa đã rụng cành

Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;

Những luồng run rẩy rung rinh lá…

Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh.

 

Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ…

Non xa khởi sự nhạt sương mờ…

Đã nghe rét mướt luồn trong gió…

Đã vắng người sang những chuyến đò…

 

Mây vẩn từng không, chim bay đi,

Khí trời u uất hận chia ly.

Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói

Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.

 

Bài thơ “Vì Sao”

Bữa trước giêng hai dưới nắng đào,

Nhìn tôi cô muốn hỏi “vì sao?”

Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp

Một thoáng cười yêu thoả khát khao.

 

– Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên,

Tôi đã đày thân giữa xứ phiền,

Không thể vô tình qua trước cửa,

Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên? –

 

Ai đem phân chất một mùi hương

Hay bản cầm ca! Tôi chỉ thương,

Chỉ lặng chuồi theo giòng xảm xúc

Như thuyền ngư phủ lạc trong sương

 

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!

Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều

Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,

Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…

 

Cô hãy là nơi mấy khóm dừa

Dầm chân trong nước, đứng say sưa,

Xem thêm :  Tổng hợp thủ thuật, mẹo vặt Excel hay cho dân kế toán

Để tôi là kẻ qua sa mạc

Tạm lánh hè gay; – thế cũng vừa.

 

Rồi một ngày mai tôi sẽ đi.

Vì sao, ai nỡ bỏ làm chi!

Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá

Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì.

 

Bài thơ “Biển”

Anh không xứng là biển xanh

Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng

Bờ cát dài phẳng lặng

Soi ánh nắng pha lê…

 

Bờ đẹp đẽ cát vàng

– Thoai thoải hàng thông đứng

Như lặng lẽ mơ màng

Suốt ngàn năm bên sóng…

 

Anh xin làm sóng biếc

Hôn mãi cát vàng em

Hôn thật khẽ, thật êm

Hôn êm đềm mãi mãi

 

Đã hôn rồi, hôn lại

Cho đến mãi muôn đời

Đến tan cả đất trời

Anh mới thôi dào dạt…

 

Cũng có khi ào ạt

Như nghiến nát bờ em

Là lúc triều yêu mến

Ngập bến của ngày đêm

 

Anh không xứng là biển xanh

Nhưng cũng xin làm bể biếc

Để hát mãi bên gành

Một tình chung không hết

 

Để những khi bọt tung trắng xoá

Và gió về bay toả nơi nơi

Như hôn mãi ngàn năm không thoả,

Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!

 

Bài thơ “Thơ Tình Mùa Xuân”

Mùa xuân về trong tiếng ca chim,

Trên nước xanh sông, trong liễu rèm.

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ em tạm đem.

Ánh xuân mỗi sớm hồng tươi mướt,

Những ống khói cao bèn nhận trước.

Ruộng xanh đã cấy đến châi trời

Lóng lánh mạ soi mình xuống nước.

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ anh tạm đem.

Cây trồng – ta chẳng trồng nêu tết –

Những lá đầu tiên vừa nhú biếc.

Người đi chợ búa tiếng chân ran,

Quần láng mới thâm còn sột soạt.

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ anh tạm đem.

Trên cảnh đồng quê thấy xếp hàng

Chạy dài như tận cuối không gian

Những dàn sắt dựng như ren sắt

Dẫn điện chuyền đi xâyhạnh phúc…

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ anh tạm đem.

Anh muốn mời em bước xuống thuyền,

Thuyền của đôi ta vào hiện thực

Dựa thếđêmtan, ngày sáng rực,

Thuyền ta đi dựng lấy thần tiên…

Đây một cành thơ anh tạm đem

Như nước xanh sông, như liễu rèm…

 

Bài thơ “Xa Cách”

Có một bận em ngồi xa anh quá ,

Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn .

Em xích gần thêm một chút , anh hờn ,

em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa .

Anh sắp giận , em mỉm cười vội vã

đến kề anh và mơn trớn :” Em đây ! “

Anh vui liền , nhưng bỗng lại buồn ngay ,

vì anh nghĩ : thế vẫn còn xa lắm .

 

Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm !

Ôi trời xa , vầng trán của người yêu !

Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều

mà ta riết giữa đôi tay thất vọng .

Dầu tin tưởng chung một đời , một mộng ,

em là em ; anh vẫn cứ là anh .

Có thể nào qua Vạn lý trường thành

của hai vũ trụ chứa đầy bí mật .

Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất ,

quá khứ anh , anh không nhắc cùng em .

_ Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm ,

ta chưa thấu , nữa là ai thấu rõ .

Kiếm mãi , nghi hoài , hay ghen bóng gió ,

anh muốn vào dò xét giấc em mơ ,

nhưng anh dấu em những mộng không ngờ ,

cũng như em dấu những điều quá thực …

Hãy sát đôi đầu , hãy kề đôi ngực !

Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài !

Những cánh tay ! Hãy quấn riết đôi vai !

Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt !

Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt

cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng ;

Trong say sưa , anh sẽ bảo em rằng :

” Gần thêm nữa ! Thế vẫn còn xa lắm ! “

 

Bài thơ “Nguyệt Cầm”

Trăng nhập vào đây cung nguyệt lạnh,

Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần.

Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm!

Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân.

Mây vắng, trời trong, đêm thuỷ tinh;

Lung linh bóng sáng bỗng rung mình

Vì nghe nương tử trong câu hát

Đã chết đêm rằm theo nước xanh.

 

Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời,

Đàn ghê như nước, lạnh, trời ơi…

Long lanh tiếng sỏi vang vang hận:

Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người…

 

Bốn bề ánh nhạc: biển pha lê.

Chiếc đảo hồn tôi rợn bốn bề

Sương bạc làm thinh, khuya nín thở

Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê.

 

Bài thơ “Khung Cửa Sổ”

Anh có nhà có cửa

Nhưng không vợ không con

Sợ cái bếp không lửa

Sợ cái cửa không đèn.

 

Những đêm đi xa về

Tận xa nhìn cửa đóng

Không ánh sáng đón mình.

Không có ai trông ngóng.

 

Từ khi em đến anh

Cửa sổ ánh đèn xanh

Xa xa anh thấy sáng

Trong đêm khung cửa lành

 

Biết có em trong phòng

Viết bài hay đọc sách,

Như trong bếp nấu cơm

Có lửa hồng tí tách,

 

Ôi cái khung cửa sổ

Em thường đứng nhìn ra:

Em là sao của cửa,

Em là hồn của nhà.

 

Giờ nghĩ chuyện em đi,

Anh sợ khung cửa sổ

Sợ những lúc xa về

Không thấy đèn sáng cửa

 

Ôi cái khung cửa sổ,

Của kiếp anh, đời anh!

Tay em không đến mở

Thôi còn gì tươi xanh ?

 

Bài thơ “Trách Em”

Em không có gì đáng trách

Nhưng anh muốn trách em

Trách bởi sao yêu mến

Rồi lại đến yêu thêm.

 

Trách: sao anh nhớ em

Đến nỗi hồn xẻ nửa,

Trách: sao em đi rồi

Anh như ngồi trên lửa.

 

Trách chiếc răng nho nhỏ

Bên một khóe môi cười.

Anh trách nhiều em đó

Đôi mắt đen, em ơi.

 

Thương em sợ trễ tàu

Quên trái cam để lại.

Giận anh tối hôm qua

Phải viết bài, thức mãi.

 

Thương em đi vội vã

Tem không kịp mua dành

Về làng xa bưu điện

Là chậm thư cho anh.

 

Anh còn muốn trách em

Bỗng gió mùa đông bắc

Em đi chăn mỏng manh

Chợt trên đường công tác.

 

Anh vừa thương vừa trách

Càng trách lại càng thương

Tìm theo anh xa cách,

Lòng anh đi giữa đường…

 

Bài thơ “Thơ Duyên”

Chiều mộng hoà thơ trên nhánh duyên,

Cây me ríu rít cặp chim chuyền.

Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá,

Xem thêm :  Hướng dẫn đăng ký, tạo tài khoản Garena để chơi game online

Thu đến – nơi nơi động tiếng huyền.

 

Con đường nho nhỏ gió xiêu xiêu,

Lả lả cành hoang nắng trở chiều.

Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn,

Lần đầu rung động nỗi thương yêu.

 

Em bước điềm nhiên không vướng chân,

Anh đi lững đững chẳng theo gần.

Vô tâm – nhưng giữa bài thơ dịu,

Anh với em như một cặp vần.

 

Mây biếc về đâu bay gấp gấp,

Con cò trên ruộng cánh phân vân.

Chim nghe trời rộng giang thêm cánh,

Hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần.

 

Ai hay tuy lặng bước thu êm,

Tuy chẳng băng nhân gạ tỏ niềm.

Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy,

Lòng anh thôi đã cưới lòng em.

 

Bài thơ “Trăng“

Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá,

Ánh sáng tuôn đầy các lối đi.

Tôi với người yêu qua nhẹ nhẹ…

Im lìm, không dám nói năng chi.

 

Bâng khuâng chân tiếc giậm lên vàng,

Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang,

Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá,

Và làm sai lỡ nhịp trăng đang.

 

Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh,

Cho gió du dương điệu múa cành;

Cho gió đượm buồn, thôi náo động

Linh hồn yểu điệu của đêm thanh.

 

Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ,

Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ.

Trăng sáng, trăng xa, trăng rộng quá!

Hai người nhưng chẳng bớt bơ vơ.

 

Bài thơ “Hẹn Hò”

Anh đã nói, từ khi vừa gặp gỡ:

“Anh rất ngoan, anh không dám mong nhiều.

Em bằng lòng cho anh được phép yêu;

Anh sung sướng với chút tình vụn ấy”.

 

Em đáp lại: “Nói gì đau đớn vậy!

Vừa gặp anh, em cũng đã mến rồi.

“Em phải đâu là ngọn nước trôi xuôi;

Chưa hi vọng, sao anh liền thất vọng?”

 

Lời nói ấy về sau đem gió sóng

Cho lòng anh đã định chỉ yêu thôi;

Anh tưởng em là của anh rồi,

Em mắc nợ, anh đòi em cho được.

 

Đấy, ai bảo em làm anh mơ ước!

Lúc đầu tiên, anh có mộng gì đâu!

Tưởng có nhau ai ngờ vẫn xa nhau,

Em ác quá! Lòng anh như tự xé…

 

Bài thơ “Chiều”

Hôm nay, trời nhẹ lên cao,

Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn…

Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn,

Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương.

Phất phơ hồn của bông hường,

Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng.

Nghe chừng gió nhớ qua sông,

E bên lau lách thuyền không vắng bờ.

– Không gian như có dây tơ,

Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu.

Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều,

Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn…

 

Bài thơ “Hoa Nở Để Mà Tàn”

Hôm nay, trời nhẹ lên cao,

Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn…

Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn,

Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương.

Phất phơ hồn của bông hường,

Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng.

Nghe chừng gió nhớ qua sông,

E bên lau lách thuyền không vắng bờ.

– Không gian như có dây tơ,

Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu.

Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều,

Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn…

 

Bài thơ “Gửi Hương Cho Gió”

Biết bao hoa đẹp trong rừng thẳm

Đem gửi hương cho gió phũ phàng!

Mất một đời thơm trong kẽ núi,

Không người du tử đến nhằm hang!

 

Hoa ngỡ đem hương gửi gió kiều,

Là truyền tin thắm gọi tình yêu.

Song le hoa đợi càng thêm tủi:

Gió mặc hồn hương nhạt với chiều.

 

Tản mác phương ngàn lạc gió câm,

Dưới rừng hương đẹp chẳng tri âm;

Tên rừng hoa đẹp rơi trên đá,

Lặng lẽ hoàng hôn phủ bước thầm.

 

Tình yêu muôn thủa vẫn là hương;

Biết mấy dòng thơm mở giữa đường,

Đã mất tình yêu trong gió rủi,

Không người thấu rõ đến nguồn thương!

 

Thiên hạ vô tình nhận ước mơ,

Nhận rồi không hiểu mộng và thơ…

Người si muôn kiếp là hoa núi,

Uổng nhuỵ lòng tươi tặng khách hờ!

 

Bài thơ “Chiều Đợi Chờ”

Hôm nay chiều đợi chờ

Nắng nhỏ cành vương vấn.

Sương hồng cây ước mơ;

Em đến; lòng van khấn.

 

Chân thơm mang gió lại

Tay đẹp ngỡ ngàng chi.

Ngoảnh đầu che sắc thẹn

Nghiêng đầu im bóng mi.

 

Lòng tôi rung động như

Hoa hồng trong cốc nước.

Chim cao êm ái về

Đêm ngất triền miên bước.

 

Ai để bàn tay ngọc

Run run hoa lá gần.

Thoảng màu đôi mắt lọc,

Bên lòng vang gió ngân.

 

Cho lòng xin chút hương

Cho lòng xin chút lửa

Cho lòng xin chút thương

Cho lòng xin chút nữa…

 

Bài thơ “Hồn Cách Mạng”

Đội binh văn sĩ với người thơ

Nghe thổi trong kèn lòng cứu nước,

Rúc lên từ những ngực tròn xoe

Những tiếng căm hờn không nén được;

Nghe dồn mặt đất, chuyển không gian

Súng khạc ngang thù, dao thét ngược:

Luống run trong dạ những giây đờn

Tê tái những ngày than cô đơn.

II

Run vì tủi hổ những ngày qua

Leo mãi cầu thang của tháp ngà.

Chưa đủ cao sang, xây mãi nóc;

Trèo lên lưng quỷ, trốn người ta.

 

Bởi chưng cơn rét ngàn năm đến

Trên chiếc thuyền “Tôi” trôi lạc bến,

Khóc rơi nước mắt tựa sao mờ

Buồn toả hương xa như gió quyện.

III

Đau thương mòn mỏi kiếp chơi vơi,

Thiếu cả màu xanh, thiếu ánh trời.

Thiếu cửa vô cùng trên sự sống,

Tái teo da thịt, bút tàn hơi.

Năm ba họp đến cười vênh váo,

Mây khói tràn đi hút ngậm ngùi,

Hồn bóng bọt theo mây bóng bọt,

Uổng công xanh đỏ tạo đồ chơi!

IV

Bỗng từ ruộng lúa rừng cây nổi

Một ý cang cường như bão tới.

Những trang áo rách bọng ve sầu

Vác chí anh hùng ra chấp chới.

 

Ra đi mở hội của giang san,

Khổ với phong sương, họp với đàn;

Hứa gặp cuộc đời trên chót đỉnh,

Đánh cho đêm cũ bóng lìa tan.

V

Búa đe, cày cuốc những lo chung,

Cây bút kiêu căng hoá ngượng ngùng.

Người thật anh hùng, cười giản dị,

Ta sao làm bộ giữa hoàng cung?

 

Cung vàng cũng phá ra dân chúng,

Huống nữa bài văn đóng bịt bùng?

Sự sống vẫn còn hơn cả chữ,

Máu xương hơn cả những lời trong!

VI

Đội binh văn sĩ với người thơ

Xem thêm :  Cách khắc phục lỗi Laptop không nhận tai nghe

Mới giật mình run trong ảo tưởng:

Mũ thiên tử giả, áo hoa vờ,

Tiên nữ sương mờ, tri kỷ gượng…

 

Tháp ngà lạnh lẽo tựa mồ chôn,

Xuống vội, ra đường tìm ánh sáng!

Bấy lâu khuyên nhủ vẫn đêm hồn,

Một phút tỉnh bừng vì Cách mạng!

VII

Nghe triều mới biết bể nhân gian

Sông phải về theo, suối phải hàng.

Đổ giốc trăm nguồn về sự sống,

Ánh vui lên mãi vượt thời gian.

Ta đi, mặc kệ những người rơi.

Nghe tiếng gà kêu, họ chết rồi!

Thơ ẩm mùi men, văn ngạt thuốc,

Họ tàn, – Ta cứ bước lên thôi!

VIII

Bút ta mong được đầy hơi sống,

Hơi của muôn nghìn, hơi đại chúng.

Đầy niềm trở dạ của thời nay

Mang nặng tương lai, hứa đến ngày…

 

Đầy rẫy hoa xuân nhân loại mới,

Đầy thêm mật ngọt bướm vàng bay.

Và đầy những cánh mừng phơi phới

Khi chuyển ngàn thân, quân tiến tới…

IX

Chữ nằm trong trận tựa muôn binh,

Câu sắp theo câu họp biểu tình,

Ra lệnh cho vần không được dỡn,

Theo còi, nhằm tới đích xa xanh.

Huyết quản là giòng mực láng lai,

Đội binh văn sĩ của ngày mai

Hướng đôi cánh mũi theo hơi súng

Vác bút lên đàng, bước: “một! hai!”.

Tháng Tám 1946

 

Bài thơ “Nhớ Mùa Tháng Tám”

Cờ Đỏ Sao Vàng… Tháng Tám Bốn Mươi Nhăm…

Nhà Hát Lớn… Mùa Thu Năm Cách Mạng…

Hà Nội Thủ Đô… Việt Minh Mặt Trận…

Tự Do Độc Lập… Dân Chủ Cộng Hoà…

– Những tiếng thần reo rắt mãi, mãi lòng ta!

Nhớ hỡi nhớ, khóc oà vui biết mấy!

“Cái thuở ban đầu Dân quốc ấy,

“Nghìn năm chưa dể đã ai quên…”

Cụ Hồ về, lần thứ nhất giao duyên

Với nước Việt, mà sao tình khắng khít!

Thu ơi mùa thu ơi! ta sống hay là chết?

Cả hồn ta thương nhớ quá đi thôi!

Việt muôn năm, nước Việt lại ra đời.

Ta tôi mọi, ta thành người trở lại.

Hai năm qua, nay lại mùa thu tới.

Mỗi lần thu tới, lại mới mùa thu.

Thu từ đây không thu thảm, thu sầu,

Mà thu sướng, nhuộm mầu xuân mát mát.

 

Lá biếc xanh xanh, trời mở ngát ngát,

Da tươi thịt thắm nở lại cùng sương.

Áng mây bay như múa cuộc nghê thường,

Nắng hạ giọng nói những lời dịu sáng:

Một ít thịt xương ta – đã theo cùng Cách Mạng!

Mùa Thu Tháng Tám, Năm Bốn Mươi Nhăm!

Khởi nghĩa đi lên, dân chúng rầm rầm,

Máu đường phố gầm gầm, nghe nóng nóng.

 

Và từ ấy trên thời gian to rộng,

Thu Việt Nam có nghĩa một mùa xuân.

Trăm năm sau, nghe Tháng Tám gần gần,

Nghìn dân lại nhớ tình dân mới bén,

Nhớ tự do đầu, đỏ vàng ước hẹn,

Sao rất thu vàng trong sáng như gương,

Đỏ rất xuân, thơm rực máu bông hường,

Ngày khởi nghĩa để Tháp Rùa ngây ngất!

Nhớ tất cả Năm Cộng Hoà Thứ Nhất,

Như lá vàng cũng có nghĩa là vui.

Như mưa ngâu dường có vị ngọt bùi,

Như lụt lội chỉ tại lòng tràn ngập.

Hà Nội! Thủ Đô! Cộng Hoà! Độc Lập!

Nhớ thương ôi ngày mới tuổi hoa lay

Chính quyền về đầy rẫy những bàn tay,

Khiến chân đảo, khiến người say; nhớ lắm!

Tất cả nhớ quây quần Tháng Tám

Như bướm điên mê khướt một đài hoa.

Lòng tiết trinh vui trong tiệc sáng loà,

Tình nguyên thuỷ vẫn hãy còn run rẩy…

 

“Cải thuở ban đầu Dân quốc ấy.

“Nghìn năm chưa dễ mấy ai quên!”.

Tháng Tám 1947

 

Bài thơ “Bài Thơ Của Mẹ Việt Muôn Đời”

Nắng trong xanh, trời cũng trong xanh.

Mây bay, trái giỡn trên cành.

Một con chim cánh vàng như nắng

Bay qua thông còn hát thanh thanh.

 

Thông ngâm, sông cũng long lanh,

Nước non rất đỗi an lành,

Một buổi trưa của Mẹ hoa giam ríu rít

trong mành thời gian.

 

Trưa hôm nay lòng con sao cảm xúc!

Răng thánh tha như hai lượt phím đàn;

Bờ bên mắt lệ đầy như chẩy trút,

Vì vui, vì mừng, vì ngợi Việt Nam.

 

Trưa hôm nay con ngồi như trẻ nhỏ,

Giữa đáy trưa, trong lòng mẹ vô cùng.

Con là sáo, mẹ là ngàn vạn gió,

Mẹ là trời, con là hạt sương rung.

 

Sương uống mãi chẳng bao giờ hết sáng

Của trời cao chói lói mỗi triều ngày.

Sáo ca mãi lòng tre run choáng váng,

Gió vẫn đây ngàn nội bốn phương bay.

 

Không nói được lời hương lên thỏ thẻ.

Không nói được trưa, không nói được ngày.

Không nói được lòng con tôn quý Mẹ,

Không nói được trời, không nói được mây.

 

Mẹ còn ngự mênh mông và diễm lệ,

Ánh linh lung soi đôi mắt dịu hiền.

Nước bông bống dỡn với trời se sẽ,

Canh la đà bên Mẹ vẫn làm duyên.

 

Núi cao ngất đứng hầu như trẻ nít,

Cuốn thân xanh dưới chân Mẹ biển nằm.

Sóng xếp nếp cảnh gia đình quấn quít,

Dờ con tầm hồi hộp mấy ngàn năm.

 

Miền Trung Bộ như vòng cung sắp bắn,

Dáng em Nam mềm mại chiếc chân giỏ,

Chị Bắc Bộ cánh quạt xoè tươi tắn:

Ba vẻ cùng biêng biếc một màu tơ.

 

Hồ sắc cốm hợp với đồng lá mạ,

Ao cá rô êm ả ngủ chờ sung,

Làng tre thầm điểm nhà vàng mái rạ:

Ôi những chiều quê, ôi những chiều hồng.

 

Quần xắn gối, chân nâu đi vặm vỡ;

Áo tứ thân hay theo nhịp gánh gồng;

Môi trầu thắm hạt na cười hớn hở;

Mẹ thái bình yêu những việc nhà nông.

 

Con chim hót, con bướm thì đập cánh,

Con cá bơi, con trâu lững lờ nhai,

Con nít chạy đuổi nhau cười nhí nhảnh,

Mẹ tươi vui ôm ấp cả trăm loài.

 

Việt Nam hỡi! ôi rừng vàng biển bạc!

Việt thanh thanh. Việt sắc sảo mặn mà,

Việt rộng mở như nụ cười nước Việt,

Việt muôn đời! con xin gửi bài ca.

Trên đây là 20 bài thơ hay nhất của Xuân Diệu, chắc chắn các bạn sẽ thấy có bài thơ rất quen và đã từng đọc ở đâu đó rồi. Hi vọng các bạn sẽ yêu thích các bài thơ hay nhất của Xuân Diệu mà bài viết đã chia sẻ.



Nguồn tham khảo từ Internet

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Thủ Thuật Tại Website Pkmacbook.com
Chat Facebook
Chat Zalo
Hotline: 0899.322.522