Những bài thơ lục bát hay nhất

Có thể bạn đang chán các bài hát quen thuộc, không thích lướt facebook, zalo để đọc tin tức và chỉ muốn tìm một thứ gì đó mới mẻ để đọc và chìm đắm trong những vần thơ bay bổng xen kẽ sự mộc mạc giản dị. Bạn biết đấy thơ ca Việt Nam rất phong phú và có các cách gieo vần khác nhau cho các bài thơ. Một trong số đó là thể thơ lục bát được rất nhiều các bạn độc giả đón nhận như một món ăn tinh thần không thể thiếu.

Những bài thơ lục bát hay nhất

Để các bạn độc giả không phải mất thời gian sưu tầm những bài thơ lục bát PKMacBook.com đã tổng hợp giúp các bạn, mời các bạn đón đọc và cảm nhận nhé.

Mục lục hiện

Thơ lục bát về quê hương

Bài thơ số 1: Quê hương  (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

Quê hương là một tiếng ve

Lời ru của mẹ trưa hè à ơi

Dòng sông con nước đầy vơi

Quê hương là một góc trời tuổi thơ

 

Quê hương ngày ấy như mơ

Tôi là cậu bé dại khờ đáng yêu

Quê hương là tiếng sáo diều

Là cánh cò trắng chiều chiều chân đê

 

Quê hương là phiên chợ quê

Chợ trưa mong mẹ mang về bánh đa

Quê hương là một tiếng gà

Bình minh gáy sáng ngân nga xóm làng

 

Quê hương là cánh đồng vàng

Hương thơm lúa chín mênh mang trời chiều

Quê hương là dáng mẹ yêu

Áo nâu nón lá liêu siêu đi về

 

Quê hương nhắc tới nhớ ghê

Ai đi xa cũng mong về chốn xưa

Quê hương là những cơn mưa

Quê hương là những hàng dừa ven kinh

 

Quê hương mang nặng nghĩa tình

Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời

Quê hương ta đó là nơi

Chôn rau cắt rốn người ơi nhớ về.

 

Bài thơ số 2: Quê Hương Nỗi Nhớ (Tác giả: Hoàng Thanh Tâm)

Trở về tìm mái nhà quê

Tìm hình bóng mẹ bộn bề nắng mưa

Tìm nắng xuyên ngọn cây dừa

Tìm hương mạ mới gió lùa thơm tho

 

Tìm đàn trâu với con đò

Áo bà ba mẹ câu hò trên sông

Nón lá nghiêng nắng nước ròng

Miền quê khó nhọc con còng con cua

 

Lục bình tim tím mùa mưa

Bồng bềnh một khúc sông khua mái chèo

Khói lên cháy bếp nhà nghèo

Con gà cục tác con mèo quẫy đuôi

 

Heo gà chạy ngược chạy xuôi

Chân bùn tay lấm nụ cười chân quê

Cánh cò trắng xóa vọng về

Ngân nga vọng cổ bốn bề thiên nhiên

 

Đậm đà ký ức giao duyên

Xương cha máu mẹ dịu hiền ca dao

Con dù biền biệt phương nào

Quê hương một dạ dạt dào khó phai.

Thơ lục bát về quê hương

Bài thơ số 3: Bài thơ lục bát Miền Quê (Tác giả: Đức Trung)

Quê hương xa cách phương trời

Nỗi buồn thương nhớ đầy vơi trong lòng.

Đêm ngày hết nhớ lại mong

Hướng về quê mẹ ròng ròng lệ rơi..!

 

Nhớ chiều ra ngắm biển khơi

Cánh buồm theo gió về nơi chốn nào?

Quê hương hai tiếng ngọt ngào

Đường xa vạn dặm nôn nao nhớ thầm.

 

Mẹ cha xa cách bao năm

Ban ngày thương nhớ, đêm nằm chiêm bao.

Tuổi thơ – kỷ niệm dạt dào

Vẫn còn đầy ắp xuyến xao tâm hồn.

 

Nhớ quê lòng dạ bồn chồn

Mỗi lần ngắm cảnh hoàng hôn… xa nhà.

Quê hương – hai tiếng thiết tha

Còn in ký ức đậm đà yêu thương…

 

Tuổi thơ cắp sách đến trường

Lớn lên đi khắp bốn phương chân trời.

Nhớ về quê mẹ yêu ơi!

Bâng khuâng lại thấy bồi hồi trong tim.

 

Bài thơ số 4: Bài Yêu Lắm Quê Hương (Tác giả: Hoàng Thanh Tâm)

Em yêu từng sợi nắng cong

Bức tranh thủy mặc dòng sông con đò

Em yêu chao liệng cánh cò

Cánh đồng mùa gặt lượn lờ vàng ươm

 

Em yêu khói bếp vương vương

Xám màu mái lá mấy tầng mây cao

Em yêu mơ ước đủ màu

Cầu vồng ẩn hiện mưa rào vừa qua

 

Em yêu câu hát ơi à

Mồ hôi cha mẹ mặn mà sớm trưa

Em yêu cánh võng đong đưa

Cánh diều no gió chiều chưa muốn về

 

Đàn trâu thong thả đường đê

Chon von lá hát vọng về cỏ lau

Trăng lên lốm đốm hạt sao

Gió sông rười rượi hoa màu thiên nhiên

 

Em đi cuối đất cùng miền

Yêu quê yêu đất gắn liền bước chân.​

Thơ lục bát về quê hương - 2

Bài thơ số 5: Bài Quê Hương Qua Lời Mẹ Kể (Tác giả: Công Vinh)

Con nghe Mẹ kể ngày xưa,

Quê hương của Mẹ, mỗi trưa nắng hè.

Bình yên những mái tranh che,

Sông Thu in bóng luỹ tre ven làng.

 

Quê hương hai tiếng dịu dàng,

Mà sao vẫn thấy ngỡ ngàng trong con.

Làm trai, chữ hiếu chưa tròn

Quê Cha, đất Tổ, mỏi mòn thiệt hơn.

 

Ngày xưa, Mẹ kể nguồn cơn,

Quê hương của Mẹ, đã hơn mươi đời.

Sông Thu, một thuở thiếu thời,

Chiến tranh, Mẹ phải xa rời quê hương.

 

Miền trung chín nhớ, mười thương

Con như cánh Nhạn, lạc đường lẽ loi.

Sông Thu bên lỡ, bên bồi

Quê hương in dấu, một đời Mẹ Cha.

 

Con chưa về lại quê nhà,

Nên đâu biết được, đường xa hay gần?

Lòng con day dứt, băn khoăn

Nữa đời tóc đã pha dần màu sương.

 

Bao giờ về lại quê hương

Để xem Vĩnh Điện, An Tường là đâu?

Sông Thu xanh thẫm một màu

Bãi bồi cùng những ruộng dâu, nong tằm.

 

Bây chừ, Mẹ đã yên nằm

Lấy ai dìu dắt về thăm quê nhà

Đời con rồi cũng sẽ qua,

Quê hương rồi cũng chỉ là giấc mơ.

 

Quê hương đẹp tựa vần thơ

Sông Thu với những bến bờ yêu thương.

Dù cho xa cách dặm trường,

Lòng con vẫn mãi vấn vương Thu Bồn…

 

Bài thơ số 6: Bài Quê Hương Thanh Bình (Tác giả: Lãng Du Khách)

Cảnh quê bình dị khiêm nhường

Mà sao quá đỗi thân thương với đời

Trưa hè vọng tiếng ru hời

Đong đầy thương mến trong lời mẹ ru

 

Chiều tà tiếng sáo vi vu

Mênh mang trời đất lãng du thanh bình

Người quê mộc mạc chân tình

Cùng nhau đùm bọc hết mình đói no

 

Đồng quê mỏi rã cánh cò

Cho ta hạt gạo thơm tho nuôi người

Dân quê rạng rỡ nụ cười

Yêu thương đùm bọc lòng người thiện chân

Thơ lục bát về quê hương - 3

Bản tính vốn rất chuyên cần

Hăng say lao động gian truân chẳng sờn

Cùng nhau xây dựng giang sơn

Để cho cuộc sống đẹp hơn với đời

 

Cảnh quê xanh thắm tuyệt vời

Thân thương gắn bó với đời dân quê

Bình dị mà vẫn đam mê

Đó là nơi chốn ta về ai ơi.

 

Bài thơ số 7: Bài thơ lục bát Tình Quê (Tác giả: Hoa Lục Bình)

Em là vậy một loài hoa mộc mạc

Vẫn lặng thầm trôi dạt tháng ngày qua

Không kiêu sa không hương sắc mặn mà

Màu tim tím đậm đà trên quê ngoại

 

Lá buốt xanh sắc màu duyên con gái

Nhụy vàng ươm ngơ ngẩn mãi hồn tôi

Tím thủy chung cho lòng chợt bồi hồi

Hương nhè nhẹ khi màn đêm giăng lối

 

Thương thân em cả một đời trôi nổi

Mãi lênh đênh không mõi bước sông hồ

Đời bềnh bồng xuôi con nước nhấp nhô

Mặc ngày tháng đẩy xô theo sóng bạc

 

Cả đời em là nỗi buồn man mác

Sống cô đơn trong khao khát đợi chờ

Nhìn bầu trời bằng đôi mắt ước mơ

Cho hương sắc lững lờ trôi xa mãi

 

Bởi tên em chỉ là loài hoa dại

Hương Lục Bình còn đọng mãi trong tôi.

 

Bài số 8: Bài Quê Hương Ngọt Ngào (Tác giả: Anh Dung Dung)

Quê hương nơi ấy xa mờ

Bình yên trong những câu thơ ngọt ngào.

Cánh cò đắm đuối nghiêng chao

Hương sen dìu dịu đọng vào lời ru.

Chợt nghe một tiếng chim gù

Lao xao đồng lúa mùa thu chín vàng.

Con đò lả lướt sang ngang,

Triền đê bay lượn mênh mang cánh diều.

Thoảng nghe trong gió phiêu diêu,

Sáo ai đổ tiếng trời chiều bâng khuâng.

Sao nghe lòng cứ lâng lâng,

Nhìn sang bên ấy một vầng trăng tươi.

Dấu sau vành nón nụ cười,

Duyên duyên má thắm xinh tươi mắt huyền.

Bàn chân đi khắp mọi miền

Quê nhà hai tiếng thiêng liêng trong lòng.

Thơ lục bát về quê hương - 4

Bài thơ số 9: Bài Quê Hương (Tác giả: Đức Trung)

Quê hương xa cách phương trời

Nỗi buồn thương nhớ đầy vơi trong lòng.

Đêm ngày hết nhớ lại mong

Hướng về quê mẹ ròng ròng lệ rơi..!

 

Nhớ chiều ra ngắm biển khơi

Cánh buồm theo gió về nơi chốn nào?

Quê hương hai tiếng ngọt ngào

Đường xa vạn dặm nôn nao nhớ thầm.

 

Mẹ cha xa cách bao năm

Ban ngày thương nhớ, đêm nằm chiêm bao.

Tuổi thơ – kỷ niệm dạt dào

Vẫn còn đầy ắp xuyến xao tâm hồn.

 

Nhớ quê lòng dạ bồn chồn

Mỗi lần ngắm cảnh hoàng hôn… xa nhà.

Quê hương – hai tiếng thiết tha

Còn in ký ức đậm đà yêu thương…

 

Tuổi thơ cắp sách đến trường

Lớn lên đi khắp bốn phương chân trời.

Nhớ về quê mẹ yêu ơi!

Bâng khuâng lại thấy bồi hồi trong tim.

 

Thơ lục bát về thầy cô

Bài thơ số 1 (Tác giả: Nguyễn Thành Diệu)

Mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam

Tưng bừng lễ hội trên toàn nước ta

Phút giây tình nghĩa gọi là

Vui mừng kính tặng quà hoa Cô Thầy.

 

Nhớ công bền bĩ hăng say

Nhiều năm khó nhọc miệt mài cần chuyên

Hằng đêm thao thức bên đèn

Từng trang giáo án ngẫm nghiền cho thông.

 

Bằng kho kiến thức nằm lòng

Kiên trì giảng dạy nào mong đáp đền

Trong giờ lên lớp thường khuyên

Học trò tu dưỡng luyện rèn đức tâm.

 

Âm thầm phấn đấu từng năm

Bồi vun thế hệ ươm mầm tương lai

Chân thành xin chúc Cô Thầy

Bình an hạnh phúc ngập đầy niềm vui.

 

Bài thơ số 2: Mãi tri ân công ơn thầy cô (Tác giả: Hạnh Kim)

Đã hơn 30 năm qua

Sao em cứ ngỡ như là mới đây

Âm vang lời dạy Cô Thầy

Vẫn còn đọng mãi đến ngày hôm nay

 

Nhớ hồi còn bé thơ ngây

Đến khi rời ghế chia tay lớp, trường

Kỉ niệm sao mãi vấn vương

Thầy Cô giảng dạy tận tường, tận tâm

 

Khắc sâu trong dạ bao năm

Công ơn trời biển ươm nhân cho đời

Thầy Cô khổ nhọc mãi thôi

Cố công bồi đắp mầm chồi tương lai

Thơ lục bát về thầy cô

Mỗi năm qua bấy nhân tài

Con đường kiến thức nối dài về sau

Ơn Thầy Cô trả làm sao?

Tri ân mãi mãi ơn sâu cả đời

 

Hôm nay viết vội vần thơ

Bao năm tình nghĩa bấy lời yêu thương

Chúc Thầy Cô ngày Hiến Chương

Trường tồn cao quý giảng đường giáo viên

 

Kính Thầy Cô mãi an nhiên

Sống vui, dạy tốt, vạn niềm hân hoan

Kính Cô Thầy khoẻ, bình an

Nghề nghiệp thăng tiến ngập tràn niềm vui…

 

Bài thơ số 3: Thơ lục bát mừng ngày 20-11 (Tác giả: Tuyết Nguyễn)

Nhân ngày nhà giáo hôm nay

Xin dâng lời chúc đến thầy và cô

Tâm tư gởi những vần thơ

Chúc thầy cô trọn ước mơ trồng người

 

Thầy cô luôn nở nụ cười

Niềm vui kiến thức trao dồi học sinh

Hành trang là tấm chân tình

Thầy cô gởi cả đời mình vào đây

 

Ước mơ, hạnh phúc mỗi ngày

Thấy trò ngoan giỏi vâng lời mẹ cha

Tương lai trò cố vươn xa

Thành người tài giỏi ấy là thầy vui

 

Chúc thầy cô khắp nơi nơi

Luôn nhiều sức khỏe niềm vui dạt dào

Để lòng thầy trọn ước ao

Trò ơi xin khắc nghi vào trong tim

 

Những lời thầy đã răn khuyên

Đừng quên cố gắng trở nên đức tài…

 

Bài thơ số 4: Nhớ ơn thầy cô giáo  (Tác giả:  Lê Việt Thắng)

Nhìn con chữ nét cong nét thẳng

Ơn thầy cô uốn nắn ngày thơ

Bắt đầu từ chữ i tờ,

Cầm chưa quen bút cứng đờ bàn tay.

 

Nay đã sắp đến ngày nhà giáo

Tuổi xế chiều nhớ đạo học trò

Công ơn giáo dưỡng thầy cô,

Em xin ghi khắc từng giờ từng giây.

Thơ lục bát về thầy cô - 2

Em nhớ mãi cái ngày sơ tán

Lớp học là cái lán giữa đồng

Xung quanh ruộng lúa mênh mông,

Những ngày mưa úng đường không thể vào.

 

Thầy cô giáo nghẹn ngào rơi lệ

Thương chúng em như thể con mình

È lưng để cõng học sinh,

Đứng trên bục giảng thân hình bùn hôi.

 

Nay em viết đôi lời cảm tạ

Công thầy cô vất vả đắp xây

Dạy bảo điều tốt lời hay,

Cho bao thế hệ ngày ngày rạng danh!

 

Bài thơ số 5: Nhớ thầy xưa (Tác giả: Nguyễn Nhơn)

Nhớ ngày xa xưa ấy

Tuổi thơ tôi đến trường

Mẹ dỗ dành khuyên mãi

“Con vào lớp, mẹ thương”!

 

Trường xưa mái lợp tôn

Sáu, bảy phòng thôi nhé

Thầy dạy tôi không trẻ

Đã năm mươi tuổi rồi

 

Thầy chỉ chổ tôi ngồi

Ngay đầu bàn phía trước

Chổ này con ngồi được

Con nhỏ nhất lớp mà

 

Ngày đầu tiên đi học

Lòng cứ mãi lo xa

Mong thời gian chóng qua

Được về nhà với mẹ

Thơ lục bát về thầy cô - 3

Thời gian sao lâu thế

Không chạy lẹ dùm ta

Ngồi yên ôi khó quá

Mấy giờ liền rồi nha.

 

Hai tiết học trôi qua

Giờ ra chơi cũng đến

Tiếng trống trường đã điểm

Cả lớp cùng đi ra

 

Thầy bảo : “các em à

Ra chơi đừng chạy nhảy,

Đừng leo trèo, té đấy

Hãy nhớ lời thầy nha !

 

Ngày xưa ấy đã xa

Năm mươi năm có lẽ

Tôi giờ không còn trẻ

Mái đầu cũng dần phai

 

Hôm nay ngồi nhớ lại

Ngày đầu tiên đến trường

Nhớ thầy tôi ngày ấy

Với tấm lòng luyến thương!

 

Bài thơ số 6: Ơn thầy

Ơn Thầy đã học ví Người sanh

Sách dạy lời răn sẽ để hành

Mãi chắc tinh thần suy phải lẹ

Luôn bền thể xác nghĩ càng lanh

Bình tâm dạ sáng không màn dỗ

Thoã trí lòng an chẳng ngại dành

Vững bước trong đời thân chỉ lợi

Chu toàn việc cả mới tròn danh.

 

Bài thơ số 7: Đò đưa thầm lặng  (Tác giả:  Ngô Quang Trung)

Một đời thầm lặng đò đưa

Lời thầy cô dạy nét xưa giữ gìn

Dù cho thời đại văn minh

Mãi luôn trân trọng nghĩa tình thế thôi

 

Qua sông ai đã xa rồi

Còn ai có nhớ cái thời xa xưa

Dù cho đi sớm về trưa

Lòng luôn tin tưởng say sưa trồng người

 

Công ơn biển rộng cao vời

Dạy bao thế hệ thành người giỏi giang

Thầy cô dù có gian nan

Vẫn luôn kiên định sẵn sàng lòng son

 

Mặc cho nước chảy non mòn

Một đời lặng lẽ héo mòn tuổi xuân

Bao phen sóng gió trầm luân

Ươm mầm đât nước vươn tầm trời xanh.

 

Bài thơ số 8: Sông ân (Tác giả: Trà Thơ)

Một đời chở nặng phù sa

Chắt chiu bồi đắp đậm đà lòng nhân

Trong từng nét bút ân cần

Lớp theo chân bước bao lần tiễn đưa

 

Lặng lờ mải miết bến xưa

Đôi khi bão táp gió mưa mặc lòng

Đời thầy tựa một dòng sông

Âm thầm xuôi ngược bao công cùng trò

 

Trồng người nghiệp chọn trĩu lo

Vẫn tràn khó nhọc quanh co nẻo đời

Dặn lòng nhiệt huyết chẳng vơi

Góp công khai sáng tâm ngời lòng son

 

Nghĩa ân thầy chất bằng non

Dẫu qua năm tháng mãi còn nặng mang

Xin gom một áng trăng vàng

Góp thêm tâm sáng mênh mang cùng thầy.

 

Bài thơ số 9: Kính gửi cô thầy (Tác giả: Trương Thanh Sơn)

Đôi dòng kính gủi đến cô thầy

Nhớ thuở còn thơ tuổi dại ngây

Mỗi chữ gò chăm từng nét viết

Câu vần hướng dẫn ý văn hay

Dìu đưa mở trí hồn trong sáng

Dạy dỗ khai đời dạ thẳng ngay

Ủ giống ươm mầm bao thế hệ

Lời nao tỏ hết nghĩa ơn này

Thơ lục bát về thầy cô - 4

Lời nao diễn đạt mối ơn này

Những tháng ngày vun đắp nặng dày

Để vạn đầu xanh ngời ước vọng

Cho ngàn lóp trẻ vút đường bay

Từng câu súc tích trong lời giảng

Mỗi chữ hàm bao ý nguyện đầy

Non nhà rạng rỡ trên hoàn vũ

Chẳng sá chi công sức miệt mài

 

Quyết trọn dâng công sức giũa mài

Nâng tầm thế hệ sáng tương lai

Trong lời dạy lắng sâu tâm huyết

Mỗi tiếng truyền son sắt dựng xây

Rồi mai những cánh bàng tung vút

Thỏa chí tang bồng giữa nắng mai

Xây nền thịnh trị đời no ấm

Nhớ mãi công thầy buổi sáng khai.

 

Bài thơ số 10: Ngày xưa đi học (Tác giả: Sinh Hoàng)

Làng tôi nghèo nàn cách trở ngăn sông

Mái trường đơn sơ tranh tre nứa lá

Lủ học trò nghèò áo quần đùm vá

Ngày lại ngày qua hối hã đến trường

 

Thương quý thầy cô một nắng hai sương

Phía bên kia sông qua đây lên lớp

Dòng sông rộng mịt mùng sóng nước

Con đò ngang như chiếc lá băng sông

 

Thương lũ học trò nào quản mưa giông

Phấn trắng bảng đen rèn từng con chữ

Quê nghèo nghèo lắm bốn mùa khoai củ̃

Thầy, Cô, học trò có đủ nuôi nhau !

 

Khói lữa chiến tranh đời lắm cơ cầu

Lữa thiêu hết rồi ngôi trường yêu dấu

Làng xóm tang thương bốn phương ly tán

Thầy, cô, học trò tan tác lìa nhau

Thời gian trôi nhanh mấy chục năm sau

Lũ học trò nghèo đã thành người lớn

Dòng đời nỗi trôi bốn phương tám hướng

Thầy cô có còn, tóc bạc lưng còng ?!

 

Nỗi nhớ quê xưa canh cánh trong lòng

Hình ảnh khôn phai thầy, cô ngày trước

Xin được một lần cho tôi điều ước

Thăm lại Cô, Thầy muôn thưở nhớ ơn.

 

Bài thơ số 11: Chuyến đò tri thức (Tác giả: Sinh Hoàng)

Một chiếc đò ngang ở bến sông

Đưa người sang những tháng năm ròng

Đò đưa chở nặng nguồn đạo lý

Qua dòng sông tri thức mênh mông

 

Cặm cụi nghiệp đò vui đưa đón

Chẳng quản mưa dồn với gió dông

An phận nghiệp đò bao gian khó

Chở niềm vui con nước lớn ròng

 

Đời người ai cũng học thầy cô

Khai tâm mở trí tự ngày thơ

Vất vã cầm tay rèn chữ viết

Vần ngược, vần xuôi những i…tờ

 

Chập chững đầu tiên lớp vở lòng

Cấp một, hai, ba,đại học xong

Công thành danh toại hay dang dở

Nhớ lại trường xưa mãi chạnh lòng

 

Ở đây còn đó những thầy cô

Tóc đã bạc thêm mắt đã mờ

Vẫn còn nặng nỗi bao tâm huyết

Vun đắp cho đời vạn ước mơ

Thơ lục bát về thầy cô - 5

Học trò lớp lớp mãi đi qua

Bến sông trơ lại con đò già

Mặc gió mưa dầm sông chảy xiết

Vẫn vững tay chèo nặng thiết tha.

 

Bài thơ số 12: Ơn thầy cô (Tác giả: Quyên Lý)

Tháng mười một, hai mươi rồi nhỉ

Chúc thầy cô chăm chỉ qua sông

Lái đò tri thức vun trồng

Ươm trồi non … lớn … gắng công miệt mài

 

Xin kính tặng hoa nhài, hoa cúc

Chúc thầy cô hạnh phúc vui tươi

Trăm năm vun xới trồng người

Trên môi rạng rỡ nụ cười hân hoan

 

Thầy cô giảng trò ngoan gắng sức

Học hành chăm mới thực hăng say

Vượt qua gian khó bao ngày

Tương lai rộng mở mai này bay cao

 

Những lời giảng ngọt ngào ấm áp

Vượt qua ngàn bão táp phong ba

Yêu thương gửi lại làm quà

Luôn theo trò nhỏ vươn xa mãi này

 

Nay kỷ niệm của ngày nhà giáo

Tặng thầy cô tràng pháo tay giòn

Cô thầy vượt biển trèo non

Vẫn vui tâm huyết, lòng son với nghề

 

Các miền quê thầy cô yêu dấu

Vẫn luôn là phấn đấu vươn lên

Giữ gìn sức khỏe vững bền

Dắt dìu trò khó … vượt trên chính mình.

 

Hôm nay đó chân tình cảm tạ

Ơn cô thầy vô giá … trùng khơi

Miệt mài chăm chỉ trồng người

Chúc thầy cô mãi nhoẻn cười thật tươi..!

 

Bài thơ số 13: Nhớ thầy cô 20/11 (Tác giả: Lan Ngọc)

Em còn nhớ ngày này năm ấy

Không thuộc bài toàn thấy zêrô

Thế là em bị thầy cô

Phao câu bắt chổng quất zô mấy hèo

 

Trưa hôm đó bèo nhèo thấy thảm

Mẹ ba kêu bị cảm (sốt) hả con

Dạ không !trời nắng mỏi mòn

Có đâu dám nói con không thuộc bài

 

Và cứ thế miệt mài học vẹt

Xếp hạng nào củng bét lớp luôn

Đến ngày họp phụ huynh buồn

Hoa mông lại nở ….mắt tuôn lệ nhòa

Thơ lục bát về thầy cô - 6

Nay trở lại thăm nhà trường củ

Lão phượng già ủ rủ không vui

Hỏi thăm mới thấy bùi ngùi

Thầy cô năm ấy đã lui về vườn.

 

Bài thơ số 14: Tri ân thầy cô (Tác giả: Mai Ngọc Thoan)

Ai từng đã qua đò tri thức

Ghi tạc lòng sức lực thầy cô

Những người chèo lái con đò

Chở ta đi đến bến bờ tương lai…!

 

Bao thế hệ hiền tài Đất nước

Nhờ luyện rèn có được hôm nay

Làm sao quên những tháng ngày

Rơi rơi bụi phấn tóc thầy bạc thêm

 

Không quản ngại ngày đêm, mưa nắng

Nghề giáo nghèo cũng chẳng nề chi

Thầy cô quên cả xuân thì

Vùng sâu Hải đảo vẫn đi trồng người

 

Gieo cái chữ cho đời tươi sáng

Đó cũng là ý Đảng lòng Dân

Nhớ ngày Nhà Giáo tri ân

Viết câu văn vần cảm tạ Thầy Cô!

 

Bài thơ số 15: Tri ân thầy cô 20-11 (Tác giả: Phạm Huy Hùng)

Hiền tài nguyên khí quốc gia

Trăm năm lợi ích chúng ta trồng người

 

Ngày nhà giáo muôn nơi náo nhiệt

Mừng hiến chương đất Việt muôn hoa

Ơn đền nghĩa trả thầy cô

Công lao chấp cánh ước mơ vào đời

 

Ai cũng có một thời đến lớp

Mái trường vui anh trước em sau

Thầy cô dạy dỗ từng câu

Nên người cũng bởi buổi đầu học sinh

 

Vui đến lớp tận tình thầy giảng

Lời cô khuyên nghĩa nặng đâu quên

Trau dồi kiến thức vững bền

Tiếp thu khoa học ở trên giảng đường

 

Bụi phấn trắng còn vương trên bục

Tháng năm dài tóc bạc thầy cô

Cho em biết mấy ước mơ

Nghĩa tình ơn trọng ngày giờ khắc tâm

 

Nên người nhớ tháng năm học tập

Có thành công trên khắp nẻo đường

Yêu sao trường cũ mến thương

Thầy cô chắp cánh con đường ta đi

 

Thời đổi mới cao phi hồng nhạn

Cánh chim trời bay tản muôn nơi

Vó câu tung bốn phương trời

Công thành danh toại nhớ thời còn thơ.

 

Lời nhắc nhở thầy cô nhớ mãi

Để cho đời ra trái quả ngon

Trăm năm sự nghiệp sắt son

Trồng người lời Bác vẫn còn sáng soi.

 

Bài thơ số 16: THẦY ƠI! (Tác giả: My Văn)

Thơ lục bát về thầy cô - 7

Tháng với ngày cứ lặng lẽ trôi xa

Ngỡ như mới vừa hôm qua thầy nhỉ

Thầy đã già? Con chưa từng dám nghĩ

Tóc bạc chỉ là bụi phấn vương thôi

 

Con vẫn còn bé dại lắm thầy ơi !

Muốn trở về miệt mài bên trang giấy

Về một thời được ân cần chỉ dậy

Thương cánh cò bay từ khúc ca dao

 

Những câu thơ thầy từng đọc hôm nào

Vẫn bên con trong bộn bề cuộc sống

Đò bao chuyến qua sông dài bể rộng

Gặp lại thầy trò cũ chẳng nhận ra

 

Phấn ngừng rơi trên bục giảng nhạt nhòa

Sân trường vắng thiếu tiếng thầy trên lớp

Ve vẫn nhắc mỗi mùa hè phượng rợp

Giọt nắng nào thầy thắp triệu ước mơ.

 

Bài thơ số 17: Cảm ơn người (Tác giả: Phạm Hùng)

Ơn dạy dỗ chưa ngày con đền trả

Như bóng chim, tựa tăm cá xuôi dòng

Dẫu biết Thày cũng chẳng đợi, hay mong

Nhưng con trẻ thấy trong lòng có lỗi.

 

Gom câu chữ vài dòng con viết vội

Cảm ơn Người…đã sớm, tối chăm lo

Nghiệp trồng Nhân, công khó nhọc đưa đò

Để lớp lớp những học trò thành đạt.

 

Người mang đến một tình thương bát ngát

Kệ thời gian không úa nhạt, phai màu

Với học trò chẳng tính toán chi đâu

Để rồi được…trắng mái đầu…bụi phấn!

 

Nào cứ phải cho đi rồi để nhận

Thấy trẻ thơ tinh tấn đổ lệ mừng

Con với Thày âu cũng chỉ người dưng

Sao dạy dỗ Người chưa từng ngần ngại?

 

Ơn nghĩa đó nguyện còn ghi, khắc mãi

Cảm ơn Người…trẻ dại gửi tri ân!

Một vài câu nghờ nghệch ghép văn vần

Chúc Thày mãi cùng người thân mạnh khỏe!

 

Thơ lục bát hay nhất về tình yêu

Bài thơ số 1: Lục bát yêu

Nắng nung cháy cả trời trưa

Nắng gay nắng gắt gọi mưa tắm trời

Tình tôi cháy cả một đời

Nung em tan chảy trong vời vợi mê

 

Xin em đừng rớt lời thề

Tình kia lạc mất lối về chênh chao

Bầu trời muôn vạn ánh sao

Tìm trong đáy sáng ngôi nào cháy tôi!?

Thơ lục bát hay nhất về tình yêu

 

Bài thơ số 2: Em gọi trăng tình

Em gọi trăng mòn cổ thụ

Gọi anh lạc giọng gió ngàn

Em gọi sương sương hóa khói

Em gọi tình tình đi hoang

 

Em gọi trăng ngã vào em

Trăng hôn bờ môi khát ướt

Em gọi anh từ kiếp trước

Mà anh còn khuất chân mây

 

Em gọi trăng vào ly rượu

Em uống em uống cho say

Em say em mơ em ngủ

Mơ anh về ôm tay đầy

 

Em gọi trăng làm tấm áo

Che em mờ ảo liêu trai

Em thành hồ ly quyến dụ

Cho anh cởi áo trăng bay

 

Em gọi trăng về trên mắt

Đọng trên giọt lệ khóe mi

Ôi tình yêu trò cút bắt

Em khóc trăng rơi lâm ly

 

Yêu ai đâu hề có tội

Nhưng yêu mà chẳng được yêu

Em khóc trăng vàng nông nỗi

Em gọi trăng trong cô liêu

 

Em gọi trăng mòn cổ thụ

Gọi anh lạc giọng gió ngàn

Em gọi sương sương hóa khói

Em gọi tình tình đi hoang

 

Em gọi quỳnh đêm hương tỏa

Ru em quên mộng trăng vàng

Thơ lục bát hay nhất về tình yêu - 2

Bài thơ số 3: Lục bát tìm anh

Em tìm hạnh phúc dài lâu

Nhờ nương nguyệt lão nối cầu hợp duyên

Gió đưa nước chảy xuôi thuyền

Trỗi ngàn hy vọng chớ quên thuở nào

 

Niềm vui tuổi mộng ước ao

Thương rồi đợi buổi ngọt ngào trăm năm

Vay tơ dệt thảm hoa tằm

Trăng thời lại sáng mười lăm để rồi

 

Miền yêu hết lẻ mình tôi

Nhớ về ai lắm đêm ngồi nỏ yên

Trải bao vất vả kim tiền

Đường quê đệm gót ngả nghiên nổi chìm

 

Anh à khắc đậm buồng tim

Qua dòng lục bát lần tìm nẻo tương

 

Bài thơ số 4: Em yêu của anh

Cho anh đặc nụ hôn đầu

Bờ môi ngọt lịm đượm màu tình yêu

Thương nhau cách trở muôn chiều

Lòng anh mãi mãi một điều thuỷ chung

Cho anh góp nhặt hình dung

Tim ai khắc cốt thành khung bóng nàng

Dù cho gió bảo vô vàng

Tình anh trọn kiếp không màng nắng mưa

Xin em hãy giữ lòng tin

Hoa xuân đẹp mãi bóng hình dễ thương

Ngày sau nắng hạ chung đường

Dài bao nhiêu dậm đo lường khát khao

Xin em vẹn chữ tình trao

Mai sao sóng gió chớ nào phụ anh

Thuyền trôi bảo tố mong manh

Đôi ta gắn bó tụ thành trường sơn

 

Bài thơ số 5: Nhặt tình lục bát

Thương ai ngày tháng đợi chờ?

Cho ta say nhớ vần thơ nghĩa tình

Từ ấy Lục Bát lung linh

Để Ta nhặt lấy cho mình chơi vơi!

Lục tình Bát nghĩa ai rơi?

Rồi gieo nhung nhớ cho đời thắm tươi

Tình yêu muôn sắc rạng ngời

Thơ tình Lục bát luôn cười đón em.

Lục bát…rơi chi… lệ mềm!

Cho mi em vướng… ái êm giọt tình

Ngày đêm nỗi nhớ riêng mình

Vần thơ Lục bát thắm in vào hồn.

Dù ai lý lẽ ngoan khôn!!!

Thơ ta Lục bát ru hồn mộng yêu

Sắc màu nắng ngã tím chiều

Vần thơ ta mãi Lục tình Bát thương…

 

Bài thơ số 6: Tìm em

Anh chờ mong mỏi từ lâu

Nhờ ai để đến bắc cầu trao duyên

Gió ơi có hiểu lòng thuyền

Trỗi từng kỉ niệm chưa quên thủa nào

 

Niềm tin ủ mộng ước ao

Thương nhau bồi đắp ngọt ngào tháng năm

Vay dâu bể vỗ thân tằm

Trăng vàng lẻ bóng xa xăm quá rồi

 

Miền này còn lại mình tôi

Nhớ nhiều như thể đứng ngồi chẳng yên

Trải qua cuộc sống kim tiền

Đường đời mấy nẻo bút nghiên đắm chìm

Thơ lục bát hay nhất về tình yêu - 3

Em về nhận lại con tim

Qua câu lục bát để tìm bến tương

 

Bài thơ số 7: Nhớ nhau

Nắng hè hong sợi nắng cong

Em xa anh thấy cõi lòng tái tê

Lại mong đến hẹn em về

Chén ngọc hai đứa chuốc mê mẫn tình

 

Uống vào cả đóa hương trinh

Trong mơ lại cũng giật mình nhớ nhau

Em ơi tình mấy sắc màu?

Mà xa nhau lại lòng đau đáu chờ!

 

Em về trong những lời thơ

Cùng bao kỷ niệm vật vờ trong anh

Nắng vàng dưới bóng trời xanh

Ti yêu hai đứa chồng chềnh nhớ thêm

 

Nụ hôn còn đọng môi mềm

Em đi bỏ lại một đêm mặn nồng

Bên thềm vẫn sợi nắng cong

Chắc giờ hai đứa quặn lòng nhớ nhau.

 

Bài thơ số 8: Lục bát sầu vay

ANH về góp nhặt tình ngâu

NHỜ men rượu đắng chôn sầu vào tim

GIÓ đâu cây lặng im lìm

TRỖI lòng sóng dậy vùi chìm mộ sâu

NIỀM tin thay vạn nỗi sầu

THƯƠNG yêu gom lấp bể dâu kiếp đời

VAY tình biển rộng cố bơi

TRĂNG khuya nửa mảnh chơi vơi cõi lòng

 

MIỀN Nam trời trở gió đông

NHỚ em phương Bắc ấm nồng bên ai

TRẢI phơi tình lỡ đoạ đày

ĐƯỜNG duyên không nợ bi hài trót mang

 

EM gieo tôi lắm phũ phàng

QUA bao năm tháng lệ tràn sầu vương

 

Bài thơ số 9: Tình xưa

Tình xưa ngỡ vẫn đong đầy

Ngờ đâu là những đắng cay đoạn trường

Trăm lời nhớ, vạn lời thương

Đã bay theo gió, theo sương buổi chiều

Thơ lục bát hay nhất về tình yêu - 4

Bằng lăng tím rụng tiêu điều

Lòng ta cũng nhỏ bấy nhiêu giọt sầu

Lặng nhìn mơ ước chìm sâu

Bởi người gieo nỗi cơ cầu trái ngang

 

Bây giờ mỗi độ Hè sang

Trông về nơi ấy, ngỡ ngàng lệ rơi

Bão giông chen giữa cuộc đời

Vùi chôn tất cả…khoảng trời bình yên

 

Bài thơ số 10: Ngóng Trông

Nhà anh đối diện nhà em

Đợi ai cửa sổ bao đêm ngóng chờ

Đèn bên lúc tỏ lúc mờ

Lắm khi anh giống kẻ khờ bao năm.

 

Mong em rồi cứ ước thầm

Ánh đèn mỗi tối nhà nằm trước sân.

Ánh đèn sáng thoáng lâng lâng

Hồn như pháo nổ bao lần Xuân sang.

 

Đêm nay không ánh đèn sang

Lòng như chiếc lá héo vàng chực rơi

Nhà bên cửa sổ không lời

Nơi đây cũng vậy rã rời. Ngóng trông.

 

Hình ai vội khắc trong lòng

Đem vào gửi tận giấc nồng trọn thêm

Chiều buông lại đợi góc thềm

Mong nhìn đèn sáng nhà bên mọi ngày.

 

Bài thơ số 11: Xin chầu nước mắt

Cho anh một chút làm tin.

Mai này lỡ gặp còn nhìn nhận nhau.

Em à nước mắt em đâu?

Khóc đi anh đợi chờ lâu lắm rồi.

 

Chỉ xin lần cuối này thôi.

Khóc đi, khóc tặng cho người yêu em.

Không lần nào nữa xin thêm.

Không cần em khóc trước thềm kiệu hoa.

 

Anh trao nước mắt thay quà.

Một lần yếu đuối để xoa dịu lòng.

Ngày mai khoác áo theo chồng.

Như con chim sáo sang sông bỏ đàn.

 

Đêm nay còn chút thời gian.

Chúng mình cứ khóc thay ngàn tiếc thương.

Cấm ngày sau chuyện vấn vương.

Lệ sầu ướt gối canh trường lê thê.

 

Hứa trao nhau một lối về.

Nẻo xưa còn đó lời thề cỏ may.

Còn chầu nước mắt đêm nay.

Xin làm vốn sống những ngày không em.

Những bài thơ lục bát hay nhất mà tôi đã tổng hợp trên đây hy vọng sẽ giúp các bạn có những giây phút vui vẻ để thưởng thức chúng. Đừng quên để lại bình luận bên dưới để tôi thấy các bạn đã ghé thăm bài viết nhé.



Nguồn tham khảo từ Internet

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Thủ Thuật Tại Website Pkmacbook.com
Chat Facebook
Chat Zalo
Hotline: 0899.322.522