Những bài thơ về Đà Lạt hay nhất

Đà Lạt, cái xứ mù sương không chỉ đẹp bởi muôn vàn màu sắc mà còn đẹp theo một cái nét rất duyên của riêng mình. Người ta không chỉ biết tới Đà Lạt, một thành phố đầy hoa, xứ sở tình yêu, thành phố mờ sương, … mà thiên nhiên và con người nơi đây đã làm xiêu lòng biết bao người lữ khách. Đà Lạt đẹp đến thế, yêu kiều đến thế, tự bao giờ đã trở thành nguồn cảm hứng sáng tác của những nhà văn, nhà thơ. Dưới đây là những bài thơ về Đà Lạt hay nhất được sưu tầm và tổng hợp xin gửi đến bạn.

Những bài thơ về Đà Lạt hay nhất

1. Đà Lạt mùa không em – Huỳnh Minh Nhật

Đà Lạt mùa không em – Huỳnh Minh Nhật

Hoàng hôn vắng lạnh phía chân mây

Cánh nhạn sa đàn chốn nào đây?

Đông đến bơ vơ miền giá lạnh

Tìm nhau mấy thuở được xum vầy!

Anh thích lang thang những nẻo đường

Chiều buồn lặng lẽ ánh tà dương

Khói thuốc bâng khuâng rơi nhung nhớ

Khẽ hát vu vơ nơi phố sương.

Đà Lạt mùa này vẫn mưa bay

Đỏ tía hồng phai hương hoa say

Vẫn những đêm trăng nghe mưa đổ

Nhưng chẳng còn em vãng chốn này.

Đà Lạt mùa này nhớ dáng em

Nhớ bờ tóc rối ngát hương đềm

Vai gầy, ánh mắt, bàn tay nhỏ

Hồn em có phải quyện vào đêm?

Thôi rồi Đà Lạt đẫm hồn thơ

Ánh đèn phố thị át trăng mơ

Ngàn hoa sao vẫn còn lạt lẽo

Để phố bơ vơ, phố thẫn thờ!

2. Thành phố buồn – Long Vương

Thành phố buồn một mình tôi rảo bước

Cơn mưa phùn chừng như ướt tâm tư

Bởi cuộc đời còn bao những ảo hư

Nên nghịch cảnh thành sầu ưu nặng trĩu.

Thành phố buồn mang nỗi buồn ai hiểu

Bên Đồi Thông Hai Mộ liễu hoen sầu

Hồ Xuân Hương người lặng lẽ gục đầu

Về chốn nao giữa tím màu Than Thở.

Thành phố buồn giọt sương mờ rạn vỡ

Trăm sắc hoa đời cứ ngỡ hương nồng

Cớ vì đâu thuyền xa lối ngược dòng

Để cách ngăn trái ngang lòng se sắc.

Thành phố buồn lạnh căm cơn quặn thắt

Hàng thông reo như giăng mắc tơ sầu

Khóc cho ai hồn tan nát phai nhàu

Dốc đường tình cúi gục đầu dấn bước.

Thành phố buồn, ôi buồn tênh mộng ước

Sân ga buồn tiễn bước mối tình đau

Con tàu đi, lặng bỏ lại phía sau

Nỗi ghen hờn mãi vùi sâu dĩ vãng!

3. Đà Lạt trong tôi – Minh Nguyệt

Đà Lạt trong tôi – Minh Nguyệt

Đà Lạt một sáng tinh mơ

Bước chân xuống phố hồn thơ mơ màng

Thoát nghe tim đập rộn ràng

Cất lên tiếng gọi mơ màng tình say

Đây hồn than thở ngất ngây

Đây đồi hai mộ vẫn đầy nét xuân

Đây bước chân kẻ phong trần

Lang thang cõi mộng, tình trần đa đoan

Thông reo, gió gọi mây ngàn

Cam ly réo rắt, nhịp đàn ái ân

Xuân Hương sóng gợn xa gần

Parenn dốc thẳm bước chân dập dồn

Lòng nghe thoáng chút bồn chồn

Cất lên tiếng gọi, mơ hồ người ơi!

4. Thành phố sương mờ – Trần Thiên

Vãng thăm miền đất ngỡ thiên đường

Biệt thự huy hoàng phủ trắng sương

Đỉnh núi thông xanh lồng nắng sớm

Lòng thung điện sáng tỏa đêm trường

Cam ly ngọn thác hòa mây nước

Thiền viện mái chùa quện khói hương

Đà Lạt niềm mơ người viễn xứ

Cảnh quan thơ mộng ngỡ thiên đường.

5. Chiều Đà Lạt

Chiều Đà Lạt

Chiều nay sương trải mặt đường

Tìm về Đà Lạt nhớ thương nao lòng

Núi đồi điệp điệp trùng trùng

Quanh co dốc núi ngập ngừng mây bay.

Chiều nay, nhớ mãi chiều nay

Thông reo khắp nẻo chân đèo sương mây

Đây rồi chân núi đẹp thay

Cam Ly thác đổ nước đầy nước vơi.

Kia rồi vang cả ngọn đồi

Tiếng chuông thong thả chơi vơi cõi Thiền

Trúc Lâm Thiền viện linh thiêng

Khói hương đượm một mùi thiền tịnh tâm.

Đây Hồ Than thở âm thầm

Bao nhiêu năm, chứng ái ân cuộc tình

Nước non non nước hữu tình

Hồ Xuân Hương cũng chung tình nhớ thương.

Phố phường phủ kín màn sương

Khói lam phảng phất con đường em đi

Thảnh thơi đôi lứa thù thì

Chợ chiều còn có những gì hở em?

Thôi thì ta bước vào xem

Nhâm nhi ngụm nước tiễn em lên đường

Chiều buông ráng đỏ mặt gương

Bên hồ đôi lứa vẫn đương thì thầm.

Chiều Đà Lạt, cõi tri âm

Ta đi còn đó ta thầm nhớ nhung.

6. Đà Lạt mưa ngâu – Tuyền Linh

Hình như ai khóc bên trời,

Ngưu Lang Chức Nữ một đời nhớ nhau

Ngồi nhìn từng giọt mưa sầu

Em ơi, Đà Lạt gởi đâu buồn này?

Tháng bảy xa quá tầm tay

Lệ em là giọt Ngâu đầy không gian?

Tận cùng nỗi nhớ mùa sang

Nghe trong sâu thẳm võ vàng hồn ta.

Mưa thấm lạnh… mưa nhạt nhòa

Mưa qua góc phố, mưa òa trong tim

Gõ lên âm sắc không tên

Rung từng cung bậc thấm lên tâm bào.

Mưa lắc thắc… mưa lao xao

Mưa bay lấm tấm mưa vào vực tâm

Nghe tình cột buộc trăm năm

Mà sao lệ vẫn nhỏ thầm đợi nhau?

Thời gian như đã ngã màu

Tuổi trời chừng cũng qua mau một đời

Ngồi nhìn những hạt mưa rơi

Em ơi, Đà Lạt muôn đời mưa Ngâu?

7. Đà Lạt cuối thu – Hồng Liễu

Đà Lạt cuối thu – Hồng Liễu

Về từ độ ấy cuối thu

Đà Lạt ơi vẫn sương mù trong ta!

Ắp đầy thành phố màu hoa

Nhắc lòng ta nhớ chiều xa bồi hồi

Ơ kìa mây trắng lặng trôi

Lời ca ai hát mình tôi nhớ thầm…

Giấu lòng vào chốn lặng thinh

Đà Lạt ơi, nỗi nhớ duyềnh trong tim.

8. Đà Lạt – Bùi Chí Vinh

Nghe nói hồi xưa toàn tướng tá

Chọn cao nguyên làm chỗ cắm dù

Ta gốc dân thường nên thấy lạ

Vén sương mù cổ tích coi chơi.

Y rằng Đà Lạt như con gái

Trinh nữ hồn nhiên mọc dọc đường

Hoa nào lúc nở đều e lệ

Hèn gì vua chúa chẳng du dương.

Có điều thiên hạ như bông cải

Ra chợ lềnh khênh xếp đợi thời

Ta muốn kiếm một ông Lý Bạch

Ai ngờ Thủy tạ thiếu trăng soi.

Đất đai cũng thể như gươm giáo

Dàn trận xông lên tím mặt mày

Một hôm ta xách tiền mua núi

Thấy vàng trong đá tựa tro bay.

9. Đà Lạt trong tôi và nỗi nhớ – Sinh Hoàng

Đà Lạt trong tôi và nỗi nhớ - Sinh Hoàng

Tạm biệt nhé hàng thông reo vi vút

Xuân Hương ơi ai soi bóng năm nào

Than thở vẫn như ngày nao than thở

Ôi! Đồi Cù chiều gió nhẹ lao xao.

Hòa Bình vui trước phố thắm hoa đào

Bao màu áo len, hồng tươi đôi má

Em gái cao nguyên bước chân không vội vã

Tiếng chuông ngân từ đỉnh tháp Con Gà.

Xuôi dốc mờ sương thác Prenn thấp thoáng

Để lại sau lưng niềm thương nhớ diết da

Ngọn đèo cao đã bao độ ta qua

Mà xao xuyến, mà nghe lòng quyến luyến.

Đà lạt ơi trong tôi bao kỷ niệm

Dốc quanh co hun hút ủ sương chiều

Xa Đà Lạt biết bao điều muốn nói

Nhớ vô cùng. Ôi! Đà lạt thân yêu.

10. Đà Lạt ngày về – Thiên Ân

Anh sẽ về với Đà Lạt cùng em

Khi những giọt sương đêm còn đỏng đảnh

Khi khói mây bắt đầu gom cơn lạnh

Và những chùm ảo ảnh rơi trên đầu.

Anh sẽ về với Đà Lạt in sâu

Hồ Xuân Hương một màu xanh luyến nhớ

Hàng thông reo dập dồn bao hơi thở

Dốc quanh co cắc cớ những tâm tình.

Anh sẽ về với Đà Lạt, đôi mình

Ôn kỉ niệm đinh ninh thời xa vắng

Gói hành trang khen ai còn vác nặng?

Tuổi hoa niên im lặng cớ sao đành?

Anh sẽ về với Đà Lạt, ngày xanh

Hồ Than Thở mong manh, Hồ Than Thở

Thác Cam Ly nằm bơ vơ sầu nhớ

Vườn hoa kia vội nở tự kiếp nào?

Anh sẽ về với Đà Lạt rì rào

Muôn ngọn gió thi nhau đòi kể chuyện

Thung Lũng Tình yêu bùi ngùi xao xuyến

Dốc đá hờn ẩn hiện ở đâu đây.

Anh sẽ về với Đà Lạt thơ ngây

Mái tóc chấm vai gầy em mười bảy

Thuở ta vô tư ngắt chùm cỏ dại

Lời tỏ tình bay nhảy tận trời cao.

11. Đà Lạt một chiều mưa – Phan Trung Trực

Đà Lạt một chiều mưa – Phan Trung Trực

Tôi viết cho em chiều tắt nắng

Chiếc lá vàng rơi về nguồn cội

Bên nhà có mưa rơi lất phất

Mùa thu rất thật đi qua tôi.

Những chiều mùa thu lặng lẽ trôi

Nghe tiếng thật lạ mặn vị đời

Trời cứ buồn buồn mây giăng kín

Cơn gió thổi về chạnh bờ môi.

Cũng nghe thật lạ Đà Lạt ơi

Chiều thu mưa đổ không ngớt lời

Rèm thưa cửa sổ lộng nỗi nhớ

Băn khoăn ngày tháng tình lả lơi…

12. Chiều về Đà Lạt – Tạ Thăng Hùng

Đà Lạt ơi tôi đã trở về đây

Chào con phố, hàng cây chiều gọi gió

Lòng thổn thức như buổi đầu gặp gỡ

Nửa muốn đi, nửa muốn đứng lại nhìn.

Phố núi xôn xao nắng ấm thanh bình

Hồ xanh mát dịu dàng trời Đà Lạt

Du khách đến ngẩn ngơ chiều muốn hát

Thung lũng mây bay lấp lánh nắng vàng.

Cơn gió chiều ru mái phố dọc ngang

Lên dốc xuống đèo xôn xao hoa nở

Hoàng hôn rớt êm đềm hồ Than Thở

Đồi thông reo ai đó đợi nhau về.

Tháp Cam Ly du khách đến mải mê

Đồi Hai Mộ kể chuyện tình vời vợi

Tôi muốn đến Hồ Xuân Hương đứng mãi

Ngắm hoàng hôn rơi xuống níu chân người.

Đà Lạt mộng mơ, Đà Lạt yêu ơi

Ai chưa tới hãy về thăm ngay nhé

Đà Lạt đó dễ thương như đứa trẻ

Hé môi cười ta chỉ muốn thơm thôi.

13. Đà Lạt trong tôi – Lục Bình

Đà Lạt trong tôi – Lục Bình

Đà Lạt ơi! Thành phố lạnh trong tôi

Rực sắc hoa nao lòng người lữ khách

Vương trong gió tiếng chuông chùa khoan nhặt

Thông đưa tay vẫy gọi giữa mây trời.

Đà Lạt ơi! Ta đã đến bên người

Nén nhung nhớ bấy lâu ta chờ đợi

Trải lòng ta bao đêm thâu vời vợi

Nỗi yêu thương ta trao cả vào thơ.

Đà Lạt ơi! Thành phố mộng phố mơ

Là muối mặn ướp vần thơ chan chứa

Là vị ngọt của nụ hôn đôi lứa

Là men say chếnh choáng giấc mơ nồng.

Đà Lạt ơi! Ta yêu người biết không?

Bằng những rung động đầu đời tha thiết

Có lẽ trong ta tình yêu ấy bất diệt

Hơi thở còn! Ta yêu mãi không thôi!

14. Chiều thu Đà Lạt – Tuyền Linh

Êm như tiếng sáo tơ tình

Đẹp như cánh phượng đậu trên ngô đồng

Chiều Thu Đà Lạt mênh mông

Vàng ươm sắc nhớ, mây bồng bềnh trôi.

Cỏ hoa thơm ngát lưng đồi

Chiều vàng xuống chạm bờ môi thì thầm

Heo may len nhẹ qua song

Cõng câu lục bát ra hong tơ chiều.

Hàng thông lóng ngóng liêu xiêu

Nhẹ reo trong gió như điều nhớ ai

Mặt hồ gợn sóng bồng lai

Trăm con chuồn đỏ lượn cài đơm hoa.

Nhìn xa, xa tít mù xa

Mây hoàng hôn ửng như là tranh thêu

Rồng bay phượng múa trời chiều

Nhìn thiên nhiên vẽ mà xiêu xiêu lòng.

Phố phường dìu dập bóng hồng

Nam thanh nữ tú tay trong tay đùa

Tím, vàng, xanh, đỏ se sua

Những ô dù nhỏ cợt đùa mưa thu.

Xa trông đỉnh dốc sương mù

Hình như ai đó đang ru lời tình

Mây bay gió thổi lung linh

Lang Biang đứng có mình có ta.

Đà Lạt trăm sắc ngàn hoa

Chiều Thu Đà Lạt như là Bồng Lai

Ai qua chắc sẽ nhớ hoài

Gởi hồn vào chốn Thiên Thai đắm tình.

15. Dã quỳ Đà Lạt – Tuyền Linh

Dã quỳ Đà Lạt – Tuyền Linh

Sao em không chịu ngủ đông

Thức chi? Vương sợi tơ lòng thi nhân

Ngó xa rồi lại nhìn gần

Vàng em trải thảm kín chân núi đồi.

Nhấp nhô như ngọn sóng dồi

Gió lay động mãi bồi hồi lòng tôi

Em về trải lụa xa xôi

Tôi, Em cút bắt rong chơi dốc tình?

Tên em, tên thật Dã Quỳ?

Sắc hoa dịu nhẹ vàng y nắng chiều

Tình em phủ kín lưng đèo

Cho ai qua đó đỡ heo hút buồn.

Dưới trời nắng gội mưa tuôn

Vẫn tươi nhan sắc, vẫn luôn thắm tình

Em qua triền lũng Di Linh

Dạo đèo Bảo Lộc, gieo tình Prenn.

Dọc theo quốc lộ đi lên

Em về Đà Lạt ghi tên tuổi mình

Những con dốc nhỏ xinh xinh

Em đều hiện diện đượm tình nước non.

Một lòng một dạ sắt son

Sân ga Đà Lạt vẫn còn có em

Mù sa Thung Lũng Tình Yêu

Em cười gieo nắng dập dìu giai nhân.

Dã Quỳ ơi, xin tri ân!

Muôn ngày Đà Lạt vẫn cần có em.

16. Đà Lạt – Thiên Lý

Đây cõi Thiên thai một góc trời

Say lòng viễn khách khắp muôn nơi

Dã Quỳ rắc thảm giăng đầy lối

Cẩm Tú làm chăn, trải đón mời.

Vi vút ngàn thông tiếng lá reo

Quanh co đường dốc dưới chân đèo

Rồng bay, rắn lượn trong sương nhạt

Ngất ngưỡng lưng trời, vách đá treo.

Vằng vặc trăng soi xuống mặt hồ

Mây vờn lay động bóng vi lô

Lao xao cá lội trong làn biếc

Gió nhẹ lăn tăn sóng vỗ bờ.

Lầu Cổ phơi mình đếm tháng năm

Thi gan thách đố với thăng trầm

Dấu xưa còn vướng tình thu thảo

Lữ Quán Ma Rừng khách viếng thăm.

Dòng thác Cam Ly mãi ngóng chờ

Người về lưu lại những vần thơ

Đồi Thông Hai Mộ còn âm hưởng

Lẩn quẩn hồn oan…cận áng thờ.

Thiền Viện Trúc Lâm tỏa khói hương

Pongour ru mãi khúc tình trường

Suối vàng chứng kiến câu thề hẹn

Thung Lũng Tình Yêu nỗi đoạn trường.

Đà lạt say lòng khách viễn phương

Đồi Cù in bóng nước Xuân Hương

Hóa công phối cảnh nơi trần thế

Nước biếc non lam đẹp lạ thường.

17. Đà Lạt phố thương – Trần Tuấn Anh

Đà Lạt phố thương – Trần Tuấn Anh

Lặng nhìn thương giọt mưa rơi

Lòng ai thương nhớ bóng người phương xa

Thông reo như khúc tình ca

Nhớ mong ngày tháng, đợi chờ vấn vương.

Phố xa nên cứ nhớ thương

Đồi cao, gió lộng sương rơi mơ màng

Nhớ ai dáng nhỏ dịu dàng

Thiết tha tôi tiếng lang thang câu tình.

Nhớ nhau mấy thuở tình mình

Lòng thương ai thấu, câu tình gọi nhau

Núi cao sương thắm má đào

Lặng yên anh nhớ, ngọt ngào môi em.

Chiều thu gió thổi bên thềm

Sương rơi ướt đẫm bên thềm ru êm

Vấn vương tóc phủ vai mềm

Tiếng chuông thương nhớ nhà thờ gọi ai.

Chân buồn đếm bước u hoài

Kết hoa chờ đợi, ngóng trông gọi mời

Đà Lạt ơi, người ở phương trời

Cho tôi tiếc nuối tình người với tôi.

18. Đà Lạt lập đông – Nguyễn Nhật

Chiều Phố Núi mù sương ta mãi đợi

Dưới hoàng hôn một sắc áo ai vàng

Thả dốc buồn ngắm những nụ Hoàng Lan

Lòng cứ tưởng Đông mang người trở lại.

Hồ Than Thở có câu thề vọng mãi

Tiếng yêu đầu dậy sóng vỗ ngàn năm

Gửi về ai khúc nhạc khẽ thì thầm

Như thố lộ niềm riêng cùng dĩ vãng.

Đèo Prenn ngủ dưới mây chiều lãng mạn

Có hàng Thông dỗ giấc mộng rì rào

Để cho hồn chợt dậy tiếng lao xao

Làm khơi gợi xót xa lòng lữ thứ.

Xuân Hương có dạt dào tình thiếu nữ

Mặt hồ soi chim lẻ bạn la đà

Ngỡ đất trời Đà Lạt lập đông qua

Mang theo nỗi nhớ thương người viễn xứ.

19. Thiên đường Đà Lạt – Hồng Dương

Thiên đường Đà Lạt – Hồng Dương

Con nắng nhạt vàng ong trời Đà Lạt

Vần thơ ai bát ngát một cung tình

Hoàng hôn buông ánh điện sáng lung linh

Bao kể khát rùng mình tâm lơi lả.

Đêm Đà Lạt tỏa hương thơm khôn tả

Anh tới đây uống cả giọt hồn em

Đắm say rồi! Ngắm mãi cánh hoa mềm

Tưởng chừng đã say thêm lời thơ vọng.

Gió Đà Lạt nhẹ nhàng hương lay động

Dìu dịu ơi! như sống ở cung tiên

Mây bồng bềnh lượn khắp các lũng – triền

Hoa ngũ sắc cánh hiền dâng sương phủ.

Lời thơ rót biết bao giờ cho đủ

Nét đậm đà buông rũ cả chân mây

Một lần thôi anh đã đến nơi đây

Tình em đó đong đầy hồn cát sỹ.

Trời Đà Lạt của những ngày mộng mị

Gieo lòng người thi vị đậm thiết tha

Mưa bui giăng trên lối vắng mù xa

Thiên đường cõi bao la trời Đà Lạt!

20. Nhớ Đà Lạt – Trịnh Cẩm Lê

Lại nhớ lắm rồi…Đà Lạt ơi!

Dáng ai ngày ấy khuất chân đồi

Ngàn hoa dị thảo còn vương vất

Sương trắng đường thông mộng chẳng vơi

Bây chừ Đà Lạt giữa mùa mưa

Đà Nẵng nơi đây nắng lại thừa

Những lối ngày xưa ta đẵm nước

Hỏi người năm củ có về chưa?

Bên gốc phượng quen có một người

Sắp từng hoa nhỏ để tìm vui

Ta xin sắc tím về nhung nhớ

Thi thoảng bâng quơ nở nụ cười.

Lững thững bao chiều mấy dốc cao

Đồi thông quyện gió mãi rì rào

Quẩn quanh trăm lối chân không mỏi

Sợ ngã ba về… phải nói sao?

Một mai trở lại bến Xuân Hương

Tìm góc ngồi xưa lặng nhớ thương

Khi ấy biết đâu người trở lại

Cùng ta kéo nhẹ tấm màn sương.

21. Đà Lạt chớm đông – Yên Sơn

Đà Lạt chớm đông – Yên Sơn

Mùa đông đã về trên đồi thông lạnh

Nghe núi rừng xào xạc gió vờn cây

Trời rất cao dăm ba cụm mây bay

Bên triền giốc vài cánh hoa tươi thắm.

Tôi thích thú, tôi say mê lặng ngắm

Từ đồi cao xuống thung lũng sương mờ

Nắng cao nguyên, vàng, rực rỡ, nên thơ

Ở buổi sáng, một mùa đông Đà Lạt.

Tôi lặng ngắm chập chùng thông bát ngát

Vùng núi đồi trùng điệp một màu xanh

Tấm lụa vàng là màu nắng long lanh

Trải rất nhẹ như choàng vai vạn vật.

Bỗng nhớ quá những ngày xưa… xa khuất

Cũng nơi đây trong khổ lụy quân trường

Cũng nơi đây cùng điếm cỏ cầu sương

Sinh tử mịt mờ, trăng treo vó ngựa.

Rồi khi tàn cuộc binh đao khói lửa

Bạn bè xưa, mỗi đứa một phương trời

Kẻ tù đày, người bỏ xác biển khơi

Dăm ba đứa bạc đầu nơi xứ lạ.

Phút hồi tưởng tâm hồn như hóa đá

Tiếng thở dài như tiếng vọng sơn khê

Giọt sương rơi làm nặng trĩu lối về

Về đâu nhỉ, đâu đường xưa lối cũ!

22. Đà Lạt một lần trăng – Nguyễn Duy

Trăng ảo ảnh lập lờ trong sương trắng

Ngọn gió nhà ai thấp thoáng ở bên đồi

Tiếng móng ngựa gõ ròn trên dốc vắng

Nghe mơ hồ một chiếc lá thông rơi.

Em nhóm bếp bằng củi ngo chẻ nhỏ

Ngọn lửa lấp đi khoảng vắng giữa hai người

Tôi lơ đãng nhìn em nhìn lơ đãng

Siêu nước pha trà vừa ấp úng sôi.

Em biết chứ, chả ai lơ đãng cả

Hòn than kia đang đỏ đến hết lòng

Mà ngọn lửa cứ giả vờ le lói

Mùi nhựa thông theo sợi khói đi vòng.

23. Đà Lạt mơ – Anh Thi

Đà Lạt mơ – Anh Thi

Lắng nghe nhịp đập con tim

Lắng nghe từng bước đi tìm tình yêu

Đà lạt ngã bóng xế chiều

Dừng chân chỉ có sương mù đón đưa.

Đêm về đắm đuối trong mơ

Ngàn hoa phủ kín bao giờ từ xưa

Đồi thông ru gió trong mưa

Thác reo trắng xóa lưa thưa núi mờ…

Xuân Hương mặt nước đầy thơ

Tình yêu Than Thở ai ngờ biệt ly

Đồi cù nhớ những bước đi

Cỏ xanh man mác thầm thì miên man

Trăng đêm khi tỏ khi mờ

Tình yêu Đà lạt là tơ lụa đào

Đà lạt ta đến như thơ

Ra đi mãi nhớ khi về phải mơ.

24. Đà Lạt trăng mờ – Hàn Mặc Tử

Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu,

Trời mơ trong cảnh thật huyền mơ.

Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt,

Như đón từ xa một ý thơ.

Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,

Để nghe dưới đáy nước hồ reo.

Để nghe tơ liễu run trong gió,

Và để xem trời giải nghĩa yêu.

Hàng thông lấp loáng đứng trong im,

Cành lá in như đã lặng chìm.

Hư thực làm sao phân biệt được?

Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.

Cả trời say nhuộm một màu trăng,

Và cả lòng tôi chẳng nói rằng.

Không một tiếng gì nghe động chạm,

Dẫu là tiếng vỡ của sao băng!

25. Đà Lạt mộng và hoa – Hoàng Thanh Tâm

Đà Lạt mộng và hoa – Hoàng Thanh Tâm

Đưa em dạo phố sương mù

Hiu hiu gió thổi mây mù bay bay

Đà Lạt phố núi chiều nay

Hoa vàng trải lối hương bay nồng nàn.

Dã quỳ kêu hãnh sắc vàng

Hoa cúc đại đóa dẫn mùa thu sang

Phăng- xê tím thẫm hôn hoàng

Đồi Cù lộng gió nắng vàng thông reo.

Cam Ly thác đổ trên đèo

Langbiang nhớ xóm nghèo vườn hoa

Sương giăng mây trắng là đà

Màu hoa Đà Lạt mộng hoa chập chùng.

Tình yêu Than thở thủy chung

Hồ Xuân Hương nhớ trùng trùng cao nguyên

Đà Lạt nợ Đà Lạt duyên

Đà Lạt hương sắc nghiêng nghiêng Sài Gòn.

26. Đà Lạt nhớ – Tạ Thăng Hùng

Hà Nội bây giờ đã lạnh chưa em

Đà Lạt đổi mùa lạnh bàn chân bước

Mây xuống núi phủ mặt hồ xanh biếc

Đà Lạt sương rơi những cánh hoa vàng.

Thành phố run run đêm ngủ mơ màng

Anh cũng nhớ em run run không ngủ

Hồ Than Thở rì rào lời nhắn nhủ

Em có về Đà Lạt mộng mơ không?

Bên Tháp Cam Ly chiều xuống mênh mông

Nắng Thung Lũng Tình Yêu tràn nỗi nhớ

Đêm mưa ướt đồi Thông thương Hai Mộ

Truyền Lâm ơi ngơ ngẩn gió mây lùa.

Hồ Xuân Hương đêm ngủ đã say chưa

Xao xuyến quá ngày xưa bao kỷ niệm

Lòng say đắm nhìn sương đêm rơi xuống

Tay trong tay hạnh phúc thắm môi cười.

Đà Lạt nhìn hoa nở khắp muôn nơi

Lòng tha thiết nhớ về em Hà Nội

Đi lặng lẽ bên hồ Tây gió thổi

Má đỏ hồng ấm cả một mùa đông.

27. Đà Lạt đêm sương – Quách Tấn

Đà Lạt đêm sương – Quách Tấn

Bóng trăng lóng lánh mặt hồ im,

Thời khắc theo nhau lải rải chìm.

Đứng dựa non sao bờ suối ngọc,

Hồn say dịu dịu mộng êm êm.

Một luồng sương bạc bỗng từ mô

Lẻn cuốn vừng trăng cuốn mặt hồ,

Cuốn cả non sao bờ suối ngọc:

Người lơ lửng đứng giữa hư vô.

Trời đất tan ra thành thuỷ tinh

Một bàn tay ngọc đẫm hương trinh

Âm thầm mơn trớn bên đôi má

Hơi mát đê mê chạy khắp mình.

28. Mùa đông Đà Lạt – Giang Hồng

Cắt những lớp sương mù gió dồn đuổi gió

Mở lồng ngực mình thông trải thảm thông

Xòe đốm mắt dã quỳ vàng nỗi ngóng trông

Đà Lạt của anh bước vào đông vời vợi.

Tỏa hương bung sắc hoa thổi hồn về phố núi

Sáng bừng lung linh gương mặt Hồ Xuân Hương

Chẳng lạnh bức mành thơ khi em kết muôn nỗi vấn vương

Sợi nhớ sợi thương đan tình dệt đêm huyền thoại.

Ngả đường quanh co bao nỗi niềm chờ đợi

Ngàn xanh màu hẹn hò trên vi vút ngàn thông

Lời ai lãng đãng như mây trắng bềnh bồng

Như tự ngàn xưa phố yêu mùa đông Đà Lạt.

29. Thung Lũng tình – Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Thung Lũng tình – Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Đà Lạt giờ buồn lắm biết không anh

Cơn mưa phùng lưa thưa rơi từng hạt

Tiếng thác reo chảy theo dòng ào ạt

Đêm lặng thầm tẻ nhạt quá buồn tanh.

Đà Lạt hạ chiều thiếu vắng tình anh

Em chợt nhớ một chiều xưa dĩ vãng

Giờ mình em lang thang ngoài ngõ vắng

Con đường về nắng nhạt đã phai phôi.

Cơn mưa phùng lất phất cũng qua rồi

Ngày anh trở lại cho môi hồng thêm thắm

Chuyện tình mình sẽ đậm tình nắng ấm

Ta bên nhau tay sưởi ấm vòng tay.

Chờ anh về má thắm sẽ không phai

Trời Đà Lạt của những ngày ấp ủ

Tiếng nhớ thương nói bao nhiêu cho đủ

Em sẽ đợi chờ nơi thung lũng tình yêu.

30. Nhớ Đà Lạt – Huy Hạnh

Đà Lạt ơi thành phố của mộng mơ

Hồ Than Thở mây bay mờ sương mỏng

Thác Cam Ly ru mối tình thơ mộng

Để hồn ai mong ngóng đợi chờ trông.

Đồi Thông reo Hai Mộ sắt se lòng

Bao Lữ khách viếng thăm thầm thương nhớ

Xót xa cho mối tình đầu dang dở

Trời không se duyên nợ cứ làm ngơ.

Đây Xuân Hương phong cảnh đẹp nên thơ

Soi Đà Lạt mặt hồ lung linh nước

Thành phố ngàn hoa nào ai quên được

Đã đến rồi không muốn bước rời xa.

Thông vẫn reo hoàng hôn rớt la đà

Màu lam tím phủ lòng ta se lạnh

Nghe đâu vang tiếng chuông nhà thờ đánh

Rung động lòng người viễn cảnh mộng mơ.

Nay xa rồi sao bỗng cứ ngẩn ngơ

Gói kỷ niệm thẫn thờ không quên ấy

Xứ Hoa Đào thầm ước ao là vậy

Đà Lạt buồn chỉ lại thấy trong mơ.

Hy vọng, qua những áng thơ trên sẽ giúp bạn hiểu thêm về Đà Lạt, yêu thêm con người và cảnh vật nơi đây. Tôi có hẹn với Đà Lạt, liệu bạn có hẹn với Đà Lạt một ngày không xa hay không?



Nguồn tham khảo từ Internet

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Thủ Thuật Tại Website Pkmacbook.com
Chat Facebook
Chat Zalo
Hotline: 0899.322.522