Những bài thơ về mùa đông hay nhất

Mùa đông là mùa cuối cuối cùng trong một năm những tia nắng cũng yếu ớt len lỏi trong từng kẽ lá, cái tiết trời giá rét, hiu quạnh. Mùa đông làm cho người ta nhung nhớ nhớ nhiều hơn, yêu thương nhiều hơn, nỗi buồn cũng theo đó mà buồn hơn. Chính vì lẽ đó, mùa đông kẻ cô đơn sẽ lại càng cô đơn. Để vơi bớt đi nỗi buồn trong những ngày đông lạnh giá, PKMacBook xin gửi đến bạn những bài thoe về mùa đông hay nhất.

Những bài thơ viết về mùa đông hay nhất

1. Thơ tình mùa đông

Bài thơ tình tôi viết giữa đêm đông

Vào khoảng trống đầy mông lung lạnh giá

Câu yêu thương lạc trên miền đất lạ

Chẳng đến được người đã quá xa xôi?

Muốn gửi về đâu tha thiết đôi lời

Tôi chỉ biết nhìn sương trời giăng trắng

Tìm ánh sao đông trên dòng sông lặng

Lạnh tiếng thở dài sầu lắng tâm tư.

Đông đã về se sắt những trang thơ

Tình đã mất, cả đời mơ nuối tiếc

Còn lại thôi chút ân tình cách biệt

Rầu rĩ cuộc đời, oán kiếp đơn côi.

Bài thơ tình tôi đang viết cho tôi

Cơn gió lạnh cuốn rời xa mơ ước

Đến nơi nao nếu người em thấy được

Xin hãy động lòng, dừng bước tâm giao.

Tôi vẫn yêu em như những ngày nào

Nghe ký ức thường dâng trào khao khát

Hoài niệm tiếng yêu làm sao lạnh nhạt?

Nhung nhớ tràn đầy, Đông hát ai nghe?

Từ độ em đi tâm trí nặng nề

Thơ tôi viết em đâu hề xao xuyến

Như dòng sông nước vẫn xuôi về biển

Thương nhớ dụm dành… lại tiễn ra khơi.

2. Một chiều đông

Một chiều đông

Chiều nay một chiều đông

Nghe thèm giọt nắng hồng

Thèm một vòng tay ấm

Cho đời bớt mênh mông.

Người ơi đông bên nớ

Có nhiều tuyết rơi không

Bên ni đông không tuyết

Chỉ bão tuyết trong lòng.

Nhớ về đông năm ấy

Tuyết trắng phủ đầy cây

Trắng như màu áo cưới

Môi mắt nhìn đắm say.

Rồi mùa đông lại sang

Cuộc tình lỡ, tan hoang

Tuyết vẫn trắng đầy lối

Trắng, như màu áo tang.

Chiều nay một chiều đông

Dù có giọt nắng hồng

Dù có vòng tay ấm

Vẫn nghe buồn mênh mông.

Chiều nay, một chiều đông…

3. Mùa đông

Anh giấu gì đôi mắt lạnh lùng anh

Trời rét mướt Đông về gọi cửa

Hàng cây lạnh cánh tay trần trụi lá

Như tình anh không áo lúc Đông sang.

Anh giấu gì vạt nắng sớm đi hoang

Chiều nắng tắt mây mờ xa mưa phủ

Phố chong đèn ly cà phê lạc lõng

Khúc tình buồn đôi mắt lúc nhìn em.

Anh lặng thầm như sỏi đá bước quen

Bàn chân mỏng vết thương mềm còn nóng

Nghe trái tim tương tư theo nhịp đâp

Sợ dại khờ nên em chút cô liêu.

Anh giấu gì bên men rượu đìu hiu

Khói thuốc đắng nên bao lần rũ rượi

Hãy mỉm cười cùng mùa Đông xuống phố

Em đang chờ… nơi ấy một lời yêu.

4. Phố mùa đông

Phố trở mình ngơ ngác sáng hôm nay

Có mùa Đông vừa qua đây bất chợt

Chút hương thu còn bên đời yếu ớt

Chiếc lá vàng cũng đã bớt lao xao.

Phố nghiêng mình đón cái lạnh Đông trao

Trời bảng lảng một màu sương buốt giá

Em bơ vơ bên hàng cây trụi lá

Thấy xao lòng một chút lạ… chút quen.

Phố buồn tênh trong nỗi nhớ đan len

Lời tạ từ mùa thu chưa kịp nói

Gió heo may cũng ra đi rất vội

Đông bề rồi gió đông bắc theo sang.

Phố sáng nay lòng chợt thấy mênh mang

Gió mùa Đông đang vội vàng gõ cửa

Và mang theo bao nỗi niềm chất chứa

Chợt nhớ về một lời hứa xa xôi.

Đông đã về… em có đến bên tôi.

5. Mùa đông Hà Nội

Mùa đông Hà Nội

Hà Nội bây giờ lạnh phải không em?

Mùa đông đến trong đêm trời trở gió

Chẳng còn cơn mưa ướt đầy ngõ nhỏ

Khi tiếng bước chân xao xác gọi đêm về.

Hà Nội mùa đông lại dài lê thê

Làm anh nhớ một nơi nào gần gũi

Một nơi thân quen với những điều ngắn ngủi

Để nhận ra mọi thú vụt qua nhanh.

Phố phường tấp nập cũng bỏ mặc anh

Con phố lặng im chẳng còn hoa sữa

Một nửa đại dương bão tố đêm ngày…

Chỉ còn lại anh và cơn gió heo may

Với cái lạnh của một chiều lạc bước

Với những gì mà anh không biết trước

Và với em, nhưng là của ngày xưa.

Gió lạnh về, Hà Nội chẳng còn mưa

Không thấy tóc em một chiều ướt át

Hay những mảnh thư dại khờ rách nát

Phố vẫn lên đèn, lạnh lẽo trở về đêm.

Đợi chờ sao em một phút nắng lên?

Để trở về với dòng đời tấp nập

Để trở về đắng cay trong sự thật

Chẳng còn đêm, và cũng chẳng còn em.

6. Tìm hơi ấm mùa đông

Đông đã sang ta mãi tìm chút nắng

Buốt tê hồn hoang vắng quá tôi ơi

Bước chân đi mà dạ đã chẳng rời

Mơ miền cũ thu ơi xa rồi nhé

Giấc mơ trưa ru hồn ta khe khẽ

Đốn đông về nhè nhẹ tắt hoàng hôn

Đêm đông sang giá lạnh khẽ môi hôn

Nụ xanh biếc ngỡ hồn dâng tê tái

Thu ra đi để đón đông sầu ở lại

Gọi mơ về khắc khoải lạnh giá băng

Mùa yêu thương tìm kiếm mãi vầng trăng

Tìm hơi ấm mùa đông trong giá lạnh.

7. Một chiều đông

Chiều nay một chiều đông

Nghe thèm giọt nắng hồng

Thèm một vòng tay ấm

Cho đời bớt mênh mông

Người ơi đông bên nớ

Có nhiều tuyết rơi không

Bên ni đông không tuyết

Chỉ bão tuyết trong lòng

Nhớ về đông năm ấy

Tuyết trắng phủ đầy cây

Trắng như màu áo cưới

Môi mắt nhìn đắm say

Rồi mùa đông lại sang

Cuộc tình lỡ, tan hoang

Tuyết vẫn trắng đầy lối

Trắng, như màu áo tang

Chiều nay một chiều đông

Dù có giọt nắng hồng

Dù có vòng tay ấm

Vẫn nghe buồn mênh mông

Chiều nay, một chiều đông.

8. Mùa đông và em

Gió ùa về một mùa đông ngập phố

Chút mùa thu xếp lại khóm cúc vàng

Kí ức ấy lăn vào miền xa vắng

Đợi mấy mùa sao bỗng thấy… mênh mang.

Anh thương lắm mỗi lúc gió đông sang

Gửi nỗi nhớ bay theo miền giá lạnh

Trời góp rét để hồn thêm hiu quạnh

Cho mắt buồn ngơ ngác trước mùa đông.

Chợt hỏi lòng ta có nhớ người không?

Để trước chiều lạc rơi bao nỗi nhớ

Cơn gió xô giữ trong nhau hơi thở

Cho riêng anh riêng một nỗi đợi chờ.

Thành phố trở mình khoác áo mùa đông

Thoáng rùng mình… em bây giờ có rét

Căn phòng ấm… giữa một mùa đông chết

Đợi em về… đan nắng ấm cho nhau!

9. Cuộc gọi mùa đông

Cuộc gọi mùa đông

Anh gọi cho em khi ở ngoài kia

Bão tuyết nổi lên, gió gào tuyệt vọng

Gió cũng cần chăng một tâm hồn nóng

Sau những cuồng xoay điên đảo giữa trời?

“Lạnh thế này, anh yêu, mình hãy nói ít thôi!”

Trạm điện thoại chơ vơ trong hẻm nhỏ

Giọng anh đã nhòa đi…

Nói câu gì em cũng nghe là “yêu” cả

Em áp ống nghe vào má mình, muốn sưởi ấm mùa Đông

Em thấy tim đập nhanh, thấy má ửng hồng

Thấy mắt long lanh, thấy lòng dịu ngọt

Tình yêu bao năm rồi vẫn măng tơ, non nớt

Nâng niu suốt đời, anh nhé, vì nhau!

Tuyết vẫn ngời lên, sáng suốt đêm thâu

Như tình yêu mình suốt đời không ngủ

Như trắng trong không bao giờ biết sợ

Đêm đen lạnh lùng, sương muối, giá băng…

10. Thư mùa đông

Thư viết cho em nhoè nét mực

Phên thưa sương muối cứ bay vào

Núi rét đêm qua chừng mất ngủ

Sáng ra thêm bạc một nhành lau.

Ở đây tuyết trắng bên chăn mỏng

Bếp đỏ cơm trưa núi vẫn mờ

Mực đóng thành băng trong ruột bút

Hơ hoài than đỏ chảy thành thư.

Chắn gió cây run trong rễ tím

Hạt ngô gieo xuống cũng co mầm

Có hôm đồng đội đi công tác

Nhớ đấy, nhưng mà… thêm lớp chăn.

Gà buốt gáy lười dâm tiếng khản

Ca bát khua cho đỡ bất thường

Núi giấu trong lòng trăm thứ quặng

Anh bòn không kiếm đủ rau ăn…

Gạo thường lên sớm, thư thời chậm

Đài mở thâu đêm đỡ vắng hầm

Bao năm không thấy màu con gái

Vó ngựa nghe nhầm tiếng guốc em…

Mây đến thường rủ anh mơ mộng

Biết vậy, khuya em đỏ ánh đèn

Ước gì có chút hương bồ kết

Cho đá mềm đi núi ấm lên.

11. Anh sẽ về viết tiếp tháng 12

Anh sẽ trờ về tháng 12

Để mùa dông chẳng tần ngần bên hiên cửa

Ngày chẳng xa và đêm qua chẳng vội

Anh sẽ về viết tiếp tháng 12.

Anh sẽ trở về tháng 12

Để được ôm vai gầy áo mẹ

Nghe những lời ru ầu ơ thủa bé

Khúc ca dao cổ tích nhiệm màu.

Anh sẽ về con đường đôi lứa đợi chờ nhau

Mãi chạy dài trong tận cùng kí ức

Về một mùa hoa cải bên sông

Có cô gái đợi ai chưa lấy chồng.

Anh sẽ về ngang ngõ mùa đông

Để tìm về thời ấu thơ trẻ dại

Buổi chiều hôm ngóng trông mẹ đầu ngõ

Dáng liêu xiêu, mong manh tấm áo sờn.

Anh sẽ về để cảm nhận chút cô đơn

Tìm thấy mình trong bộn bề nỗi nhớ

Nỗi nhớ thời gian trong từng hơi thở

Để hiểu thế nào là hạnh phúc, niềm vui.

Anh sẽ trở để tìm lại bấy nhiêu thôi

Của một thời, ai đi rồi tiếc nuối

Để viết về những bộn bề kí ức

Anh sẽ về để viết tháng 12.

12. Mùa đông xa nhau

Mùa đông xa nhau

Trời lạnh rồi, mặc thêm áo nghe em

Gió thổi nhiều, nhớ quàng khăn kín cổ

Trời sương giá, đeo găng cho khỏi buốt

Mùa đông dài, sẽ lạnh giấc mơ quen.

Trời lạnh rồi, nơi ấy có buồn không?

Chiều vội vã nắng chưa vàng đã tắt…

Lời ngọt ngào lời chưa trao đã mất

Mùa đông về em có lạnh lắm không?

Ở bên này trời vừa mới vào đông

Nửa trời kia trời lại trong mùa nắng

Chẳng ai nhớ, chẳng còn ai muốn nhớ

Bởi mùa nào gió cũng lạnh như nhau…

13. Chiều đông

Chiều nay mưa gió đổ trắng trời

Nhẹ nhàng xé nát tâm hồn tôi

Dư âm xưa ấy nay òa vỡ

Đưa mảnh duyên thừa trôi xa khơi.

Gom bao nhung nhớ dệt vần thơ

Buốt giá trời đông vẫn hững hờ

Đông hỡi phải chăng mùa đông lạnh

Hay tại ngày tháng nặng chờ mong?

Ta đã nín lặng biết bao ngày

Đã mấy đông rồi vẫn hoài say

Đông nay êm ái trao rét mướt

Tỉnh giấc mơ đời mộng tôi – em.

Lạnh lẽo đông sang tràn lạnh lẽo

Mùa đông băng giá tràn mọi nẻo

Quên đi ta ơi, quên đi thôi!

Cho lòng thôi khóc thuở chung đôi.

Quên đi ta ơi, quên đi thôi

14. Tình yêu mùa đông

Đã bao mùa đông rồi anh chẳng thể vui

Để mùa đông năm nay ngập tràn hạnh phúc

Em đã đến bên anh vào một ngày nắng nhạt

Xua tan mây mù sưởi ấm trái tim anh.

Mua đông năm nay có trọn vẹn niềm vui

Có trọn vẹn những điều anh mong ước

Có trọn vẹn những tháng ngày cô độc

Là đưa em về miền cổ tích nơi anh.

Hạnh phúc này liệu có mong manh?

Như cơn gió mùa đông kèm theo rét lạnh

Như cơn mưa mùa đông mang theo giá buốt

Câu trả lời anh dành trọn cho em.

15. Xa em mùa đông

Mùa đông đến gợi nhiều nỗi nhớ

Em yêu giờ đang ở nơi xa

Đông mang cái lạnh thấu da

Một mình lạnh lẽo mắt nhòa lệ rơi.

Phương trời xa em ơi có biết

Nhớ khi xưa thời tiết chuyển mùa

Mùa đông gió bấc rét lùa

Bên nhau anh quạt gió đùa trêu em.

Đêm lạnh lẽo không em trống rỗng

Cho tim anh giấc mộng tan tành

Anh buồn thao thức tàn canh

Gửi vào nỗi nhớ để dành em yêu.

Đã xa rồi bao điều mộng ước

Biết bao giờ mình được bên nhau

Mình anh với trái tim đau

Còn đâu lời ước, trước sau chung tình!

16. Chợ ngày đông

Trời rét quá! Mái lều xơ xác gió,

Chợ mênh mông quán họp độ mươi người.

Các cô gái khăn vuông trùm to hó

Miệng nhai trầu thỉnh thoảng nói ra hơi.

Đây lối rộng người mua đi khép nép

Kia đường dài kẻ bán đứng thu tay.

Mụ hàng cá luôn mồm xoa xuýt rét,

Chị gánh rau lập cập đỗ quang mây.

Xào xạc được một giờ rồi bỗng chốc

Chợ tàn dần lẻ tẻ tiễn người qua

Lều quán lại rùng mình trong gió thốc

Và âm thầm run lạnh dưới mưa sa.

17. Đông về bên ngõ

Đông về bên ngõ

Gió đã về trên con ngõ đó em

Đem mùa đông đến bên thềm hoang vắng

Chợt xốn xang rồi lòng anh thầm lặng

Bỗng thấy thèm chút nắng của chiều mưa.

Áo ngày xưa anh tặng đã chật chưa?

Chiếc khăn quàng len ấy em còn giữ?

Mùa đông về biết nhiều sẽ nhiều tâm sự

Sẽ nhiều dòng tình tự nhớ về em.

Em xưa hỡi! Một phút nhé, trời đêm!

Nhớ về anh như những ngày yêu đó

Nghe trong gió: đôi ba lời ru ngỏ

Cho giấc nồng ấm áo mộng em tôi…

Mặc tình mình đã phân ngả chia đôi

Kệ thời gian vẫn hoài rơi như lá

Hoàng hôn tắt, hắt ánh đèn băng giá

Nét bút sầu vẫn gọi nhớ về em.

Đông về rồi! Ngoài kia ấy, em xem

Vài người rét gió ùa vào vai áo

Có mấy ai cô đơn: mùa gió rạng

Tay em gầy có ấm một bàn tay?

18. Đêm đông

Một chút gió đêm nay cho đủ rét

Những đường thơm thôi lá cũng đừng vàng

Ở trên sao sáng để em sang

Đôi cánh lớn đáp qia lòng cửa mở.

Hương của cỏ và độ nồng hơi thở

Sẽ lên cao làm lửa ở trong hồn

Như que diêm phải cháy những đầy hôm

Cho sợi khói thản nhiên vào đôi mắt.

Đừng vội biết vì sao mà ngơ ngác

Khi tôi về vầng trán cũng mưa bay

Đừng vội đau, dù khẽ, ở bàn tay

Khi trí nhớ vẫn còn nguyên tha thiết.

Mùa đông tới làm sao em biết

Những hàng cây trở gió đến lạnh lùng

Chắc buổi chiều máu tóc cũng mưa giông

Đường đi học thênh thang loài mây rớt.

Và buồn tự ngàn xưa đâu đã hết

Khi vô tình gọi lại tuổi tên người

Tuổi mười lăm, tên đẹp tựa chiều phai

Hồn vắng lặng mà nghe như đã khắp.

Một chút núi của bầu trời xa tắp

Soi bóng về thềm cửa cũ màu xanh

Em có nghe rất khẽ ở bên mình

Sương mới rụng về hồn lơ lửng cánh.

Một chút gió cho đêm nay vừa lạnh

Tôi bắt đầu sửa soạn đón mùa đông

Em có nghe lửa ấm ở trong lòng

Hương lạ chết và cây kia rũ xuống.

19. Mùa đông xa nhau

Trời lạnh rồi, mặc thêm áo nghe em

Gió thổi nhiều, nhớ quàng khăn kín cổ

Trời sương giá, đeo găng cho khỏi buốt

Mùa đông dài, sẽ lạnh giấc mơ quen.

Trời lạnh rồi, nơi ấy có buồn không?

Chiều vội vã nắng chưa vàng đã tắt

Lời ngọt ngào lời chưa trao đã mất

Mùa đông về em có lạnh lắm không?

Ở bên này trời vừa mới vào đông

Nửa trời kia trời lại trong mùa nắng

Chẳng ai nhớ, chẳng ai còn muốn nhớ

Bởi mùa nào gió cũng lạnh như nhau.

20. Có phải mùa đông đến

Có phải mùa đông đến

Tháng mười đến trời sắp vào đông

Trời bất chợt đổ mưa dông xối xả

Nắng vội vã, bước qua thu buồn quá

Gió lạc mùa xa lạ đến chênh vênh

Tháng mười đến em lẽ nào không nhớ

Em mải miết tìm trong làn hơi thở

Mùa thu tàn làm đau thêm nỗi nhớ

Cơn gió về làm nắng mong manh

Tháng mười ơi! Đừng mưa nhiều rên rỉ

Tan nát lòng mùa đông đến càng nhanh

Để ngoài kia lá rụng hết trơ cành

Đông đến rồi tháng mười đến rất nhanh

Thời gian ơi! Xin hãy trôi thật chậm

Để cho tôi còn có mẹ trên đời.

21. Gió lạnh chiều đông

Gió lạnh chiều đông nhớ tuổi thơ

Bầy chim chèo bẻo nấp bên bờ

Mênh mông nước bạc đồng sau gặt

Một nỗi buồn xa như sóng xô.

Chim ở đâu về sà chớp mắt

Chim vương nhựa chết hết bay rồi

Bắt chim nghe lạnh hai đầu cánh

Tưởng mặt trời se rụng đến nơi.

Tuổi nhỏ hắt hiu giữa cánh đồng

Nửa tràn sương núi, nửa hơi sông

Có gì ẩm ướt trong hồi tưởng

Như áo ngày mưa bặn bếp hong.

Gió lạnh chiều đông xui nhớ thuở

Bầy chim chèo bẻo nấp bên bờ

Hôm ta nấp, thơ giăng lưới

Bẫy tháng năm về, bắt tuổi thơ.

22. Buồn đêm đông

Mây bay mờ thấp lối đông sang,

Hồn lạnh tương tư nẻo gió vàng.

Hương cúc mong manh tà áo lụa,

Tình thu dài mãi chút dư vang.

Hoa gầy lây lứt níu cành xương

Cánh nhỏ đêm qua rụng ngập đường

Gối chiếc nằm nghe sầu bốn mặt

Đều đều mưa nhịp ý thê lương.

Rượu cũ hoàng hoa vị đắng rồi,

Men tàn thêm gợi nhớ xa xôi

Hương say nhạt với màu thu úa,

Chén lẻ sầu dâng lạnh thấm môi.

Buồng vắng ơ bờ chăn chiếu đơn,

Phên thưa lọt gió buốt từng cơn,

Ngoài xa bàng bạc lên sương khói

Tuyết phủ chiêm bao mộng chập chờn.

23. Mùa đông nắng ở đâu

Mùa đông nắng ở đâu

Mùa hè nắng ở nhà ta

Mùa đông nắng đi đâu mất?

Nắng ở xung quanh bình tích

Ủ nước chè tươi cho bà

Bà nhấp một ngụm rồi: “khà”

Nắng trong nước chè chan chát.

Nắng vào quả cam nắng ngọt

Trong suốt mùa đông vườn em

Nắng lặn vào trong mùi thơm

Của trăm ngàn bông hoa cúc.

Nắng thương chúng em giá rét

Nên nắng vào áo em dày

Nắng làm chúng em ấm tay

Mỗi lần chúng em nhúng nước.

Thế mà nắng cũng sợ rét

Nắng chui vào chăn cùng em

Các bạn để ý mà xem

Trong chăn bao nhiêu là nắng.

Mà nắng cũng hay làm nũng

Ở trong lòng mẹ rất nhiều

Mỗi lần ôm mẹ, mẹ yêu

Em thấy ấm ơi là ấm!

24. Lá mùa đông

Người đi rồi… áo mùa thu khép lại

Giấu trong tà một chút nắng vàng hanh

Buồn của tôi thay lá mọc trên cành

Chưa rụng vội để chờ mùa thu khác.

Chiều bây giờ cây đứng nghe gió hát

Nhẹ nhàng thôi mà những lá buồn lay

Trời mùa đông có vội vã hết ngày

Lá có kịp đón một mùa thu nữa?

Người đi rồi khép điều gì trong mắt

Giấu vào hồn một biển nhớ mù khơi

Người đi rồi tôi trắng cả tay tôi

Chỉ còn lại một nỗi buồn chưa mất.

25. Một mùa đông

Đôi mắt em lặng buồn

Nhìn thôi mà chẳng nói,

Tình đôi ta vời vợi

Có nói cũng không cùng.

Yêu hết một mùa đông

Không một lần đã nói,

Nhìn nhau buồn vời vợi

Có nói cũng không cùng.

Trời hết một mùa đông

Gió bên thềm thổi mãi,

Qua rồi mùa ân ái:

Đàn sếu đã sang sông.

Em ngồi trong song cửa

Anh đứng dựa tường hoa,

Nhìn nhau mà lệ ứa,

Một ngày một cách xa.

Đây là dải Ngân Hà,

Anh là chim Ô Thước

Sẽ bắc cầu nguyện ước

Một đêm một lần qua.

Để mặc anh đau khổ,

Ái ân giờ tận số,

Khép chặt đôi cánh song

Khép cả một tấm lòng.

26. Mùa đông

Hà Nội bây giờ lạnh phải không em?

Mùa đông đến trong đêm trời trở gió

Chẳng còn cơn mưa ướt đầy ngõ nhỏ

Khi tiếng bước chân xao xác gọi đêm về.

Hà Nội mùa đông lại dài lê thê

Làm anh nhớ một nơi nào gần gũi

Một nơi thân quen với những điều ngắn ngủi

Để nhận ra mọi thứ vụt qua nhanh.

Phố phường tấp nập cũng bỏ mặc anh

Con phố lặng im chẳng còn hoa sữa

Tất cả giờ đây còn lại là một nửa

Một nửa đại dương bão tố đêm ngày.

Chỉ còn lại anh và cơn gió heo may

Với cái lạnh của một chiều lạc bước

Với những gì mà anh không biết trước

Và với em, nhưng là của ngày xưa.

Gió lạnh về, Hà Nội chẳng còn mưa

Không thấy tóc em một chiều ướt át

Hay những mảnh thư dại khờ rách nát

Phố vẫn lên đèn, lạnh lẽo trở về đêm.

Đợi chờ sao em một phút nắng lên?

Để trở về với dòng đời tấp nập

Để trở về đắng cay trong sự thật

Chẳng còn đêm, và cũng chẳng còn em.

27. Hơi ấm mùa đông

Gió bấc từng cơn sắp thổi về

Mây đen trà xuống phía bờ đê

Thương người bận bịu bao công việc

Nhớ bạn lo toan khắp mọi bề

Giá lạnh ập vào ôm gối lẻ

Buốt tê ùa tớí đắp chăn mê

ước mong Đông tới chung khăn ấm

Hạnh phúc đơm bông trọn ý thề.

28. Đông về xa anh

Đông về xa anh

Đêm qua gió lạnh tràn về

Đơn côi gối chiếc tái tê trong lòng

Giờ này em có biết không?

Thu tàn sắp hết mùa đông bắt đầu

Sao mình cứ mãi xa nhau?

Để tim khắc khoải nỗi sầu tâm can

Chia ly thương nhớ vô vàn

Tình như con sóng nát tan trong lòng

Bao nhiêu mộng ước chờ mong

Đừng làm phai nhạt má hồng nghe em?

Anh nằm thao thức trong đêm

Nhớ bao kỷ niệm êm đềm biết không?

Tình yêu như ngọn lửa hồng

Sẽ luôn sưởi ấm mùa đông lạnh lùng.

29. Mùa đông nỗi nhớ

Mùa đông hiu hắt nhớ người

Bài ca ngày đó xa xôi

Em hát lời như tuyết đổ

Mùa đông ngày ấy anh ơi.

Mùa đông làm em nhớ quá

Thèm vòng tay nụ hôn đầy

Nhớ nhau chiều đông tàn tạ

Lời nào cuối nẻo chân mây.

Tuyết rơi! rơi ngập hồn em

Làm sao anh ơi nhớ quên

Mùa đông ru tình xanh biếc

Mùa đông mùa đông gọi tên.

Ngủ vùi bên tình mùa đông

Như xưa ân ái mặn nồng

Yêu anh yêu anh mùa đông

Tình anh, tình anh mênh mông.

Mùa đông còn đó nỗi buồn

Tuyết rơi trắng cả mười phương

Anh có còn bên em nữa?

Để em môi mắt dỗi hờn.

30. Đêm mùa đông

Chút lạnh về đã ghé đến nơi em

Mưa hắt hiu ngoài thềm nghe lá đổ

Hạt sương rơi níu bước chân ngọn gió

Mây giăng bay ngõ nhỏ lối em về.

Chiều hoàng hôn nhuộm tím chốn sơn khê

Căn nhà vắng nằm kề bên góc phố

Vẫn hoang lạnh mà sao anh cứ ngỡ

Như có em đang về cuối con đường.

Đêm trăng gầy thả bóng xuống cành dương

Ánh vàng vọt xuyên qua nhành kẽ lá

Gió từng cơn trèo vai gầy vội vã

Đi theo sau giá lạnh buốt mùa đông.

Anh chợt mơ về một bếp lửa hồng

Căn nhà nhỏ nơi miền quê xa ấy

Tiếng vạc đêm chợt giật mình thức dậy

Le lói ánh đèn bên cửa sổ nhà ai.

Vừa rồi là những bào thơ về mùa đông hay, tâm trạng và lãng mạn được sưu tầm và tổng hợp từ các nguồn. Hy vọng các bạn sẽ yêu thích những bài thơ mùa đông trên và vơi đi phần nào những tâm sự trong lòng.



Nguồn tham khảo từ Internet

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Thủ Thuật Tại Website Pkmacbook.com
Chat Facebook
Chat Zalo
Hotline: 0899.322.522