Những bài thơ về mưa hay nhất

Lại một mùa mưa nữa lại đến, những kỷ niệm không vui cũng theo đó mà ùa về. Nhìn những giọt mưa rơi ngoài ô cửa sổ, lòng người cũng cảm thấy miên man theo từng giọt mưa. Có lẽ vì lẽ đó mà mưa tự bao giờ đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho thi ca. Cùng PKMacBook đọc những bài thơ về mưa hay nhất dưới đây nhé.

Những bài thơ về mưa hay nhất

1. Mưa hạ – Huỳnh Minh Nhật

Mưa hạ - Huỳnh Minh Nhật

Mưa lại về trên những ngả đường quen

Rơi vội vã lên tóc người chờ đợi

Hạ độ này đã thơm múi tháng mới

Vẫn ngập ngừng với thuở vào yêu.

Gốc phượng xưa gục đổ dưới hiên chiều

Đứng liêu xiêu giữa màn mưa tầm tã

Bờ môi em ướp hương tình mùa hạ

Có nghe gầy trên những phiến chân qua?

Và em ơi… nơi ấy cuối trời xa,

Mỗi lần mưa có ngập tràn thổn thức

Có thương quá những hôm chiều rạo rực

Có bồi hồi… day dứt ở trong tim?

Những loài ve cứ mải miết đi tìm

Mà quên mất mình đã sầu da diết

Như trong mắt gã si tình em biết

Tháng năm qua mưa có ngớt bao giờ…

Tôi đã già để viết những niềm mơ

Chỉ luyến thương cho mội thời xa ngái

Lỡ mai đây bến đời không gặp lại:

Có chạnh lòng… ái ngại nhớ về nhau?

2. Chiều mưa

Nắng vừa mới trốn đi đâu

Để mây kéo lại hợp màu thành mưa

Ngẩn ngơ thấy bước ai vừa

Đi ngang qua của lúc mưa đổ dòng

Hỏi người có ướt lạnh không

Mà sao hoang vắng nẻo lòng nhớ ơi

Hồn thương tôi gửi mấy lời

Hương xuân từ độ đến trời hạ sang

Dấu yêu mong mỏi luôn càng

Nồng như nắng hạ thắm vàng sắc thu

Chiều nay thấy bóng chim cù

Ngả nghiêng nẻo đợi mà vu vơ lòng.

3. Mưa buồn

Trời buồn, trời mới đổ mưa

Người buồn, buồn mãi vẫn chưa hết sầu

Ước gì, có một nhịp cầu

Để mà nối lại hai đầu nhớ thương.

Lòng buồn, tình vẫn còn vương

Bao nhiêu kỷ niệm, đêm trường ta trao

Những lời hẹn ước với nhau

Sao đành quên hết, để đau… một đời.

4. Mưa đêm

Mưa đêm

Nửa đêm chợt thức giấc nồng

Cơn mưa rào dạt động lòng xôn xao

Ngước lên tìm mấy vì sao

Sao ơi sao lặn nơi nào xa xăm

Gió lồng gió rét căm căm

Vòm trời mộng tưởng đằm đằm nhớ thương

Thôi thì thương để mà thương

Chim bay thẳng tắp không đường nói năn

Co ro trong mỏng lần chăn

Nụ cười thoang thoảng in hằn tâm tư

Hay là ghi mấy trang thư

Mưa chi mưa mãi buồn nư tháng ngày

Mưa chi mưa mãi thương hoài ngàn năm!

5. Mưa cuối thu

Cuối thu rồi sao mưa nhiều anh nhỉ

Đêm mưa buồn em suy nghĩ miên man

Hạ ra đi phải chăng quá vội vàng

Để mùa thu mênh mang bao nỗi nhớ.

Cánh phượng hồng còn ép trong trang vở

Chưa kịp trao tình đã lỡ đơn côi

Những giọt mưa buồn nước mắt thu rơi

Ướt đẫm cuộc tình vơi đầy kỷ niệm.

Trả lại em con đường tình màu tím

Nụ hôn đầu còn ngọt lịm trên môi

Tình vừa nồng sao đã vội chia phôi

Yêu rẽ lỗi giữa đôi bờ thương nhớ.

Bài thơ kia vẫn còn dang dở

Câu thiếu vần nhịp phách cũng chơi vơi

Mong anh về chúng mình lại có đôi

Để mùa thu mưa không rơi nhiều nữa.

6. Kỷ niệm ngày mưa – Hoàng Thanh Tâm

Kỷ niệm ngày mưa - Hoàng Thanh Tâm

Ngoài trời lất phất hạt mưa

Giọt nghiêng giọt ngả giọt thưa giọt dầy

Mưa bay thấm ướt vai gầy

Cho anh thương nhớ mỗi ngày mưa bay.

Mời anh một chén rượu cay

Ngoài trời mưa lạnh rượu say ấm lòng

Chén trà ấm áp căn phòng

Đạo đàm tâm sự nỗi lòng ngày mưa.

Giữa trưa trời đổ cơn mưa

Sao mưa không đợi đêm mưa hãy tìm

Mưa đêm cho mắt lim dim

Trăng trời tối đất quên đêm sắp tàn.

Bàn tay anh siết muộn màng

Bờ môi tìm kiếm dịu dàng bờ môi

Em nghiêng ngả em lả lơi

Mưa ơi đừng tạnh em ơi đừng về.

Trong mưa có tiếng hẹn thề

Xin em ngoan ngoãn vọng về tim anh

Trong mưa dệt mộng ngày xanh

Trong em luôn có tình anh cận kề.

7. Mưa ngâu tháng bảy

Tháng Bảy sang rồi anh có hay

Mưa ngâu rả rích suốt đêm ngày

Người hỡi có mong về lối cũ

Cùng em gom lại giọt heo may?

Tháng Bảy sang rồi anh nhớ không

Đường xưa chiều ấy nắng ươm hồng

Tay xiết bàn tay tròn giấc mộng

Ngỡ tưởng thiên thu khúc tình nồng.

Tháng Bảy anh về anh lại đi

Tiễn đưa lưu luyến xiết ôm ghì

Từ đó một người tim gói lại

Gửi người lữ khách trọn tình si.

8. Mưa chiều gợi nhớ

Chiều nay mưa đến bất ngờ

Khiến cho lòng dạ thẫn thờ nhớ ai

Hạt mưa thấm ướt mi dài

Hay là lệ rớt miệt mài vì mong.

Lâu rồi chẳng có nắng trong

Hôm nay mưa lại ghé hong nỗi sầu

Người đi như nước qua cầu

Bao giờ trở lại bến tàu năm xưa

Nửa hồn tan tác theo mưa

Nửa hồn còn lại vẫn chưa lối về.

Lạc vào trong cõi u mê

Gọi tên ai đó mà tê tái lòng.

9. Mưa lòng

Những khúc nhạc mưa cứ rã rời

Trong lòng héo hắt thấy chơi vơi

Mưa lòng ngập lối bên song trước

Càng lắc càng đong chợt tím rơi.

Mưa thẫm trời xuân có nhạt phai

Chơi vơi mưa xuống vẫn hờn hoài

Mây mù giăng khắp trời thăm thẳm

Nhạc có sầu rơi hãy nguôi ngoai.

10. Nghe mưa Sài Gòn

Nghe mưa Sài Gòn

Mưa Sài gòn mưa rơi rơi tí tách

Ướt cả nỗi niềm vời vợi cách xa

Khung trời miền Trung nắng òa lửa đó

Nghe Sài Gòn mát rượi giọt mưa rơi.

Gió phơn Tây nam gọi phượng cháy rực trời

Cánh bằng lăng rơi nỗi lòng tím vợi

Nắng khô giòn cánh lá về nguồn cội

Nứt nẻ ruộng đồng khát nỗi chờ mong.

Sài Gòn mưa nhiều lắm hở em

Con đường về nhạt nhòa phố trắng

Cuộn chảy thành dòng tuôn ngàn bong bóng

Giăng mắc lòng ướt nỗi nhớ miền xa.

Mưa Sài Gòn chợt đến chợt qua

Cầu vồng nối đuôi bờ ô Thước

Ước thu sang mùa Ngưu lang Chức nữ

Đón mưa về nhè nhẹ gió xôn xao!

Giữa hạ về lòng vẫn ước ao

Một mùa thu đất trời dìu dịu

Dắt nhau đi mưa thầm thì vương hath

Dòng chảy ơi ta hát khúc giao mùa.

11. Mưa nhớ tình xưa

Đêm trở gió, mưa buồn giăng mắc

Trời vẫn mưa giăng khắp nẻo đường,

Cho lòng ai mãi vấn vương.

Nhớ người xưa ấy, lòng vương vấn lòng.

Trời mưa ướt, trong lòng sướt mướt

Nhớ ai nhiều, đẫm ướt bờ mi

Tình mình nay đã chia ly

Mà sao em vẫn ôm ghì nhớ mong.

Trời mưa quá, nước long tong đổ

Tái tê lòng, khắc khổ tim đau

Vì đâu tim đã nát nhàu

Hay vì số phận mà đau nhói lòng.

12. Đêm mưa

Đêm buồn lặng lẽ một mình tôi

Nhìn mưa rơi chợt thấy bồi hồi

Thao thức chờ đợi người xưa đến

Có lẽ người ta chẳng đến rồi

Ngậm ngùi nhìn cánh phượng vĩ rơi

Ve ngân dạ khúc thật bùi ngùi

Hạ chưa kịp đi thu vội tới

Từ nay ta đã mất nhau rồi

Duyên nợ hai ta đã hết rồi

Bận lòng vương vấn chi người ơi

Tâm tư khắc khoải mang sầu nhớ

Một mình trăn trở giữa đêm mưa.

13. Mưa đầu mùa – Huỳnh Minh Nhật

Mưa đầu mùa - Huỳnh Minh Nhật

Mưa đầu mùa chiều nay tầm tã

Gió ầm ào nghiêng ngả hàng cây

Mưa chiều nay hình như rất lạ

Có khi mô mưa dữ thế này?

Và nơi em trời đang hong nắng

Hay bão bùng giông tố như ni?

Sao chẳng nói trả về thình lặng

Để ngại ngần một bước chân đi.

Mưa đầu mùa chắc thường như thế

Vẫn cợt đùa niềm nỗi yêu đương

Nơi đáy mắt giấu vào dư lệ

Phố mưa rơi nước chảy ven đường.

Trời mưa vội xem chừng ướt áo

Nếu em về phố cũ chiều nay

Đôi mắt biếc lạnh lòng mưa sớt

Hay đnag đùa giọt nắng tình say?

14. Mưa nhớ anh

Tiếng mưa rơi hôm nay sao buồn quá

Như trách hờn tình đã vắng bao hôm

Có nhớ nhung, có nghe tiếng dỗi hờn

Hay che đậy nỗi buồn bao ngày tháng

Em khát anh, như mùa đông khát nắng

Rất dịu dàng, sâu lắng và thiết tha

Nhìn mưa rơi mà mắt ướt lệ nhòa

Anh có hiểu nỗi lòng em không nhỉ?

Con tim em vẫn dường như không hiểu

Vẫn ậm ừ nũng nịu chẳng buồn nghe

Đê em nhớ da diết khi mưa về

Anh đâu biết, em vẫn hoài da diết

Nỗi nhớ anh như mưa hoài không ngớt

Thử một lần hứng giọt chụm bàn tay

Đâu giữ được chỉ tê buốt tay gầy

Rồi rơi xuống tràn đầy trên mặt đất

Tình yêu mình có như thế không anh?

Em tin chắc tình mình không phải thế

Vẫn ngọt ngào tha thiết mãi không thôi

Nhớ anh hoài nhớ mãi ở trong em!

15. Hạ thương

Hạ thương

Có cơn mưa nào vừa dội xuống miền yêu

Là m tơi tả cánh bằng lăng trong chiều heo hút gió

Mây lang thang nơi đại ngàn xa đó

Có chở dùm nổi buồn về phía đại dương xanh.

Em và anh chỉ cách một mùa hạ mong manh

Mà tháng sáu trời gieo bản tình sầu trên màu hoa tím ngắt

Nổi nhớ như dao cứa lòng người nhưng nhức

Thương như thương phận mình

lạc lõng những đêm sương.

Mưa chiều nay rơi dài trên những mảnh tường loang

Tí tách nỉ non như tiếng con mèo già… chua chát

Hoài công như con dã tràng xây lâu đài trên cát

Trút cạn linh hồn cho một mối tơ đau.

Anh lạc về miền xa nên dĩ vãng chỉ là ký ức không màu

Bên ô cửa đìu hiu em nép vào lòng đêm nương náu

Mà hạ vẫn thương em nên rót từng cơn mưa tháng sáu

Như xua tan bão lòng hay xua tiếng đời trôi.

Anh có về khu vườn xưa xin đừng ghé lại chỗ em ngồi

Đừng nhặt cánh hoa tàn trên bậc thềm loang nước

Đừng với ánh trăng gầy trong màn đêm sũng ướt

Đừng…đừng khơi lại tro tàn khi tất cả đã hóa cơn mưa.

16. Mưa thu khóc

Anh có về ghé lại lối quen xưa

Thầm nguyền rủa những cơn mưa bất chợt

Nắng chưa đủ tô hồng môi tím nhợt

Gió trêu đùa từng đợt lá thu rơi.

Kẻ lom khom nhặt dĩ vãng một thời

Người im lặng đem phơi dòng ký ức

Có nỗi nhớ đẽo mòn bao nghị lực

Hòi tim còn đủ sức để thương ai?

Tiếng mưa thu trộn lẫn tiếng thở dài

Ôm kỷ niệm tàn phai chầm chậm bước

Mặc đường rộng lối dài vai áo ướt

Mặc môi hồng mấy lượt nét son tan.

Đoạn tình thơ chốt lại quá vội vàng

Chưa kịp đến thu sang ngừng lá đỏ

Ai dám hứa tặng nhau lần hội ngộ

Duyên của trời, phận số của gió mây.

Nay tình vơi, mai mốt chắc chi đầy

Ta lủi thủi thân gầy lau định mệnh

Người bận dạ hỏi sao hoài lơ đễnh

Sao duyên hồng đưa đến lại thờ ơ?

Đôi mắt kia cất giấu nhớ nhung hờ

Tim băng giá khiến vần thơ nguội lạnh

Lối hẹn trước, nay lạ người, lạ cảnh

Mưa thu buồn ta gánh nỗi lòng đau.

17. Chiều mưa – Đặng Minh Mai

Chiều mưa - Đặng Minh Mai

Nắng vừa mới trốn đi đâu

Để mây kéo lại hợp màu thành mưa

Ngẩn ngơ thấy bước ai vừa

Đi ngang qua cửa lúc mưa đổ lòng

Hỏi người có ướt lạnh không

Mà sao hoang vắng nẻo lòng nhớ ơi

Hồn thương tôi gửi mấy lời

Hương xuân từ độ đến trời hạ sang

Dấu yêu mong mỏi luôn càng

Nồng như nắng hạ thắm vàng sắc thu

Chiều nay thấy bóng chim cù

Ngả nghiêng nẻo đợi mà vu vơ lòng.

Thương em chiều mưa

Mưa rơi nghiêng lối em về

Ướt bờ bai nhỏ tóc thề em tôi

Nắng thu chạy trốn đâu rồi?

Không còn vương vấn đứng ngồi theo em

Bầu trời phủ lớp mây đen

Vội vàng em bước qua thềm lá rơi

Thương em, thương quá em ơi!

Áo em ướt sũng trách trời mưa chi?

Để cho vội bước em đi

Gót hồng tất bật bởi vì mưa sa

Anh xin làm mái hiên nhà

Chở che em khỏi ướt nhòa vì mưa

Thương em biết mấy cho vừa

Bằng lòng em nhứ anh đưa em về

Mưa tuôn xối xả tràn trề

Một mình em bước tái tê anh buồn.

18. Mưa về phố cũ

Mưa lại về trên phố cũ ngày xưa

Nỗi nhớ em nói sao vừa đây nhỉ

Vẫn còn đó lời hẹn thề chung thủy

Nhưng bây giờ sao chỉ mỗi mình anh.

Em đi rồi con phố cũ buồn tanh

Biết tìm đâu bóng hình ngày xưa đó

Đã bao mùa mưa về nơi phố nhỏ

Anh chạnh lòng mà mắt đỏ môi cay.

Chắc bây giờ em hạnh phúc bên ai

Nên đâu còn nhớ những ngày mưa đổ

Mộng chung đôi giờ thay bằng đau khổ

Trái tim buồn cũng loang lỗ tái tê.

Con phố này anh vẫn bước lê thê

Nhưng vắng em lối đi về lạnh giá

Vì giọt mưa não về rơi vội vã

Hay lệ trào mà ướt lã bờ vai.

19. Mưa miền ký ức

Mưa miền ký ức

Mưa chiều gió nhẹ mưa bay

Thổi vào nỗi nhớ người hay phương nào

Mưa buồn rắc giọt lao xao

Giọt thương giọt nhớ ngọt ngào tình ai.

Mưa cho ướt đẫm gót hài

Cho dòng lệ thắm tóc mai ướt mềm

Mưa rơi từng hạt bên thềm

Bâng khuâng trong gió bướm tìm nhụy hoa.

Mưa mùa rắc hạt xót xa

Mong manh kỷ niệm người qua không về

Đếm từng giọt lặng lê thê

Mưa trôi bóng xế não nề ánh trăng.

Cuội nay thương nhớ chị Hằng

Như ta thương nhớ tình trăng năm nào

Mưa đừng gieo nỗi xuyến xao

Chim trời lẻ bóng nhớ nhau thêm sầu.

Mưa đừng gieo rắc hạt ngâu

Để ta tìm lại duyên đầu mưa ơi!

20. Tháng sau mưa anh ạ

Tháng sau rồi mưa nhiều Anh nhỉ!

Giọt mưa nào rơi lạc mắt em cay

Gió không nhiều cũng đủ rối tóc bay

Tay em nhỏ mưa vẫn luồn mi ướt.

Anh đã quên con đường về lá đổ

Hai đứa mình rúc rích chuyện vui xa

Mưa có về em cũng chẳng thiết tha

Anh đâu có để ôm em che gió!

Trời tháng sáu hanh hao như con gái

Lúc khóc cười như mưa nắng đan xen

Bàn tay em lạc lõng chẳng có quen

Bàn tay lạ nên cứ buồn vời vợi!

Tháng sáu Anh ơi! Giọt rơi da diết

Bong bóng buồn vì vỡ chẳng ai xem

Từng ngón tay hứng từng giọt mưa đen

Hay tại mắt em chỉ một màu tối xám.

Vâng anh ạ, tại nhớ anh nhiều quá

Trời nghiêng nghiêng nên em cũng nghiêng nghiêng

Chênh chao buồn nỗi nhớ chẳng xưng tên

Trời tháng sáu uốn cong lời hò hẹn.

Thôi anh nhé em sẽ về nơi cũ

Chốn hẹn hò ngày ấy đã rêu phong

Cuốn vào tim giọt nước chẳng thủy chung

Cho bão nổi xua đi mưa tháng sáu…

Anh đừng về em không đợi đâu anh!

21. Ngày thu mưa

Ngày thu mưa

Ngày thu thấy lá đổi màu

Heo may se lạnh mắt sầu ngóng ai

Xuân thì mau lắm tàn phai

Người đu xa vắng có hoài chốn xưa.

Ngày thu trời cứ đổ mưa

Giọt dài giọt ngắn giọt vừa vừa tuôn

Trên đường một bóng cô đơn

Bước đi chầm chậm đường trơn một mình.

Thu mà nắng chẳng lung linh

Bầu trời xám xịt, bình minh nhạt nhòa

Bao giờ u ám trôi qua

Ngày thu vàng nắng người xa lại về.

22. Mưa chiều

Bao năm rồi ta xa rời mộng ước

Chợt vô tình chân bước lối đi xưa

Khung trời buồn chiều bỗng đổ cơn mưa

Khi gặp lại bóng người xưa trên phố.

Hạt mưa rơi hay lệ lòng anh đổ

Buốt lạnh lùng nơi loan lỗ con tim

Cứ ngỡ đâu quá khứ đã nhấn chìm

Và ngủ yên êm đềm theo giấc mộng.

Mưa chiều nay nghe cõi lòng xao động

Chẳng mong chờ trông ngóng lại gặp nhau

Chợt vô tình khơi lại những nỗi đau

Khi ngang qua không lời chào giả lả.

Cơn mưa chiều vẫn cứ rơi tầm tã

Phố rộn ràng vẫn lạnh giá bờ vai

Hay bởi vì nghe bao nỗi đắng cay

Khi chiều mưa tình cờ ta gặp lại.

23. Ngắm mưa rơi

Ngắm mưa rơi

Ngồi buồn tôi ngắm trời mưa

Mà sao thấy dáng người xưa dạt dào

Bầy giờ người ấy ra sao

Có còn nhớ đến hôm nào… ngày xưa

Cái thời đi đón về đưa

Nắm tay đi dưới trời mưa cùng cười

Bên nhau đôi mắt rạng ngời

Nắm tay thề thốt… trọn đời bên nhau

Bây giờ người ở nơi đâu

Tôi đơn côi ngắm… thật lâu mưa buồn.

24. Mưa

Mưa tí tách mưa rơi tầm tã

Phải chăng Trời cũng nhả tơ vương

Khóc tình ta lắm đoạn trường

Yêu sao chịu cảnh đau thương đôi đường.

Mưa ơi hỡi má hồng đẫm lệ

Giọt đầy vơi như thể châu sa

Lối xưa giờ trải nhiều hoa

Nhưng người nay đã đi xa thật rồi.

Mưa hờ hững gợi khơi nỗi nhớ

Con đường đê bên lỡ bên bồi

Mênh mông một cõi mênh mông

Vẩn vơ… khắc khoải nặng lòng đa mang!

Mưa lạnh lẽo… mưa chan nước mắt

Mặn đôi môi… khao khát bờ vai

Men nồng ta mượn tim say

Ngẩn ngơ nếm phải men cay… tình sầu!

25. Mưa nhớ anh

Mưa nhớ anh

Chiều tháng bảy, hạt mưa ngâu rả rích

Quán café tĩnh mịch một bóng ngồi

Âm thầm nhìn từng giọt thánh thót rơi

Như ánh măt của một thời kỷ niệm

Tôi ngồi đó góc mưa chiều phố nhỏ

Nhìn hạt rơi đưa vào cõi xa xôi

Nhấm một tí giọt nào nghe cũng đắng

Nỗi buồn ơi dường như đã xa rồi.

26. Gặp mưa

Cơn mưa đầu mùa Hạ

Bất chợt rải mặt đường

Tà áo trắng vấn vương

Vuốt mềm những ánh mắt.

Hiên nhà tránh mưa hắt

Đang nghĩ việc dở dang

Chợt thấy ai vội vàng

Ô che đầu đang tới.

Lẻ bóng chim chới với

Ngập ngừng trong cơn mưa

Chiếc ô đây đủ vừa

Cho hai người sánh bước.

Gió cứ chạy phía trước

Em mong mưa đừng nhanh

Vì đã được gần anh

Cứ từ từ mưa nhé!

Gặp mưa đôi chim sẻ

Trời cao tung cánh bay

Còn em đây mỗi ngày

Đã có anh bên cạnh.

27. Mưa chiều nay

Mưa chiều nay

Mưa chiều nay có buồn như hôm ấy

Mà mắt người lấp lánh hạt châ sa?

Bông cúc nào ngơ ngẩn giữa mùa hoa

Chao cánh mỏng đáp nghiêng bờ cỏ lạ?

Hạt nối hạt phập phồng tan nắng hạ

Đất thỏa lòng từng ngụm uống nồng say.

Cơn mưa nào như tháng sáu chiều nay

Bàn tay nhỏ chạm không vừa nỗi nhớ?

Phút giây ấy có hai người dạo phố

Vít ô gầy ngọn gió hững hờ rơi.

Nước nghịch đùa lấp lánh ở trên môi

Cơn khát cháy vô tình người cúi xuống.

Mưa chiều nay cạn lòng ta muốn uống

Giọt châu buồn rưng rức vạt mi cong.

28. Mưa buồn đêm thu

Mưa thu rả rích đêm buồn

Nỗi niềm ray rứt, bồn chồn trong ta

Tiếng rơi lộp bộp mái nhà

Nghe như từng nhụp lời ca não nùng.

Đêm thu ôm gối lạnh lùng

Mưa rơi tùng giọt nghe lòng lẻ loi

Giống như bản nhạc không lời

Nốt vùi trên lá, nốt hờn trong ta.

Nốt thì mang đến nơi xa

Nốt thì réo rắt để mà tương tư

Gió lùa, chớp xé mây mù

Mưa đêm đơn gối tâm tư bộn bề!

29. Chờ mưa

Chờ mưa

Em ngồi đợi cơn mưa mùa hạ

Góc quán quen nắng gắt trưa hè

Ký ức nào, cơn mưa rất lạ

Của một thời hai đứa chung che.

Người thành phố thưa dần nắng cháy!

Gái cố đô đong đếm hạt sầu

Sông ngàn tuổi con sông còn chảy

Mây mười lăm bạc trắng mái đầu.

Em tìm anh, dư tình thuở ấy

Anh nơi nào sao chẳng về đây

À đây rồi, cơn mưa đầu hạ

Mưa rì rào nghiêng ngả hàng cây.

Ký ức cũ khô cằn bỏng rát

Ngột ngạt buồn, nắng đổ mồ hôi

Nắng hanh khô hương tình cũ nát

Mưa không về, nắng mãi người ơi…

30. Mưa mùa hạ

Có cơn mưa mùa hạ

Ngang qua tuổi học trò

Cơn mưa trông đến lạ!

Tím cả những vần thơ.

Cơn mưa đu theo gió

Rạo rực và hát ca

Mưa ào con đường nhỏ

Trên vòm lá me già.

Mưa bung cánh phượng nở

Mưa ướt tiếng ve sầu

Mướt áo ai má đỏ

Ríu rít mắt bồ câu.

Mưa sầu trang lưu bút

Ướt cả trời thanh xuân

Mắt hoen nhòa lệ ướt

Giữa mùa mưa tần ngần.

Mưa ngập ngừng tý tách

Chập chờn cùng gió đưa

Có cơn mưa khanh khách

Tím hạ về lưa thưa.

Dẫu mưa đem đến những nỗi buồn miên man, những kỷ niệm không vui bỗng chốc như ùa về, người buồn lại càng buồn hơn nhưng chúng ta vẫn thích được nhìn ngắm những cơn mưa ấy. Mưa tuy ảm đạm, buồn réo rắt nhưng sau cơn mưa sẽ là trời quang mây tạnh, gột rửa mọi bụi bẩn của ngày hôm qua để bắt đầu một khởi đầu mới. Hy vọng bạn sẽ yêu thích những bài thơ về mưa trên.



Nguồn tham khảo từ Internet

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Thủ Thuật Tại Website Pkmacbook.com
Chat Facebook
Chat Zalo
Hotline: 0899.322.522