Những bài thơ về Trăng hay nhất

Hình ảnh đêm trăng sáng ngời vừa soi sáng màn đêm vừa là nguồn cảm hứng bất tận cho những thi sĩ. Với mỗi nhà thơ, trăng đem đến một cảm nhận khác nhau. Có thể là một chút nhớ thương, một chút day dứt cũng có thể một chút cô đơn. Để có cảm nhận hay về trăng, mời các bạn đọc những bài thơ về Trăng hay nhất dưới đây.

Những bài thơ về Trăng hay nhất

1. Ngắm trăng – Hồ Chí Minh

Trong tù không rượu cũng không hoa,

Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ.

Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ

Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ.

2. Buồn trăng – Xuân Diệu

Gió sáng bay về, thi sĩ nhớ.

Thương ai không biết, đứng buồn trăng.

Huy hoàng trăng rộng, nguy nga gió,

Xanh biếc trời cao, bạc đất bằng.

Mây trắng ngang hàng tự thuở xưa,

Bao giờ viễn vọng đến bây giờ.

Sao vàng lẻ một, trăng riêng chiếc,

Đêm ngọc tê ngời men với tơ…

Khắp biển trời xanh, chẳng bến trời,

Mắt tìm thêm rợn ánh khơi vơi.

Trăng ngà lặng lẽ như buông tuyết,

Trong suốt không gian, tịch mịch đời.

Gió nọ mà bay lên nguyệt kia,

Thêm đem sương lạnh xuống đầm đìa.

Ngẩng đầu ngắm mãi chưa xong nhớ,

Hoa bưởi thơm rồi: Đêm đã khuya.

3. Đêm trăng – Hàn Mặc Tử

Đêm trăng - Hàn Mặc Tử

Bữa ni sáng tỏ bóng Hằng

Thử xem thiên hạ ai bằng ta không

Thảnh thơi lầu mát ngồi trông

Muôn vàn tâm sự một dòng nao nao

Càng lên, càng tỏ, càng cao

Trăng ơi hãy ghé động đào xem hoa

Hữu tình ta lại gặp ta

Đêm nay mới thấy đậm đà khuôn thiên

Mà sao ngậm miệng làm duyên

Đã nhiều căn dặn nỗi niềm tóc tơ

Mà sao trăng khéo hững hờ

Vì trăng ta phải ngồi chờ suốt đêm

Muốn bay lên tận cung thiềm

Kéo vầng trăng xuống kết duyên châu trần.

4. Đà Lạt trăng mờ – Hàn Mặc Tử

Giây phút thiêng liêng đã khởi đầu,

Trời mơ trong cảnh thật huyền mơ.

Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt,

Như đón từ xa một ý thơ.

Ai hãy làm thinh chơ nói nhiều,

Để nghe dưới đáy nước hồ reo,

Để nghe tơ liễu run trong gió,

Và để xem trời giải nghĩa yêu.

Hàng thông lấp loáng đứng trong im,

Cành lá in như đã lặng chìm.

Hư thực làm sao phân biệt được?

Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.

Cả trời say nhuộm một màu trăng,

Và cả lòng tôi chẳng nói rằng.

Không một tiếng gì nghe động chạm,

Dẫu là tiếng vỡ của sao băng!

5. Trăng – Xuân Diệu

Trăng - Xuân Diệu

Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá,

Ánh sáng tuôn đầy các lối đi.

Tôi với người yêu qua nhẹ nhẹ…

Im lìm, không dám nói năng chi.

Bâng khuâng chân tiếc giậm lên vàng,

Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang,

Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá,

Và làm sai lỡ nhịp trăng đang.

Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh,

Cho gió du dương điệu múa cành,

Cho gió đượm buồn, thôi náo động

Linh hồn yểu điệu của đêm thanh.

Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ,

Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ.

Trăng sáng, trăng xa, trang rộng quá!

Hai người nhưng chẳng bớt bơ vơ.

6. Nửa đêm

Tàn trăng nhớ núi tìm mây

Nhớ sông tìm suối nhớ ngày tìm đêm

Cắn răng nhớ sợi tóc mềm

Đếm tay thừa ngón vì em em à

Mười ngón là của người ta

Anh mười một ngón nhớ nhà nhớ em.

7. Trăng Khuya – Nguyễn Ngọc Sáng

Đêm khuya không ngủ nhớ thương ai?

Khắc khoải trong tim tiếng thở dài

Làm bạn cùng trăng đêm khuya lạnh

Hờ hững bờ vai dáng trang đài.

Tím cả vùng trời bao kỷ niệm

Biết người còn nhớ mãnh trăng xưa

Đêm nay trăng lạnh màu sương khói

Lãng đãng buồn sao một kiếp người!

8. Hỏi trăng – Nguyễn Nguyệt Anh

Hỏi trăng - Nguyễn Nguyệt Anh

Trăng ơi…!

Sao cứ mãi một mình trên biển cả

Có thấy buồn hay trong dạ bơ vơ?

Nhớ thương ai mà mãi đứng đợi chờ

Đêm hoang hoải bơ phờ vì thức trắng.

Xem thêm :  Cách tách ô, gộp ô (cell) trong bảng Word

Còn ta thì luôn ước ao thầm lặng

Mong người về xoa bớt đắng vành môi

Để thuyền tình không đậu bến sông côi

Để đêm ta không ngồi buồn than thở.

Trăng ơi trăng…! Đời có phải là nợ?

Nên bây giờ ta nhớ họ ngẩn ngơ

Mỗi khi buồn ta lại dỗi vu vơ

Vì thương quá, người bờ bên xa lắc.

Trăng có nghe sóng biển tình khoan nhặt

Khi ồn ào lúc phẳng lặng du dương

Ngọt ái ân say lịm giấc miên trường

Ta yêu mãi người thương đời viễn xứ.

9. Hỏi ánh trăng rằm

Tôi vẫn thế trong đáy lòng thường nhớ

Phút bên nhau như hoa nở mùa xuân.

Dễ gì quên, chỉ day dứt bâng khuâng

Mùa phượng đỏ đã thắm hồng đua nở.

Nhưng chỉ tiếc đường quen chiều lá đổ

Còn lại mình giờ dang dở bước đi

Bởi vì đâu nào biết lý do chi

An ủi, gió hát thầm thì khe khẽ.

Nhìn nét bút viết thuở còn hay kể

Cho nhau nghe những đơn lẻ cuộc đời

Sẻ chia buồn khi giá lạnh mưa rơi

Manh áo mỏng cũng một thời ấm áp.

Rồi chợt thấy thời gian dường đổi khác

Tuyết sương nhiều, ánh nắng nhạt tàn phai.

Vẫn chung đường mà cứ thấy chia hai

Ánh mắt biếc chẳng chung quay một hướng.

Thắc mắc lắm, nhưng dám nào tưởng tượng

Ai tỏ bầy nỗi mắc vướng thờ ơ

Tâm sự nhiều giấu kín mỗi vần thơ

Đành gắng chịu cảnh bơ vơ không muốn.

Và tìm mãi ánh trăng rằm nở muộn

Hỏi xem trăng, sao lại nhuốm màu mây?

10. Ghen với trăng

Ghen với trăng

Đêm nay tắm dưới trăng ngà

Đố ai biết được đâu là nàng trăng

Em yêu chị lắm chị Hằng

Nhưng giờ hận chị vạn lần chị ơi!

Từ khi em biết yêu rồi

Yêu chàng thi sĩ hay ngồi dưới trăng

Trong thơ chàng nhắc chị Hằng

Trăng thơ chàng muốn ôm trăng vào lòng.

Chàng cho chị uống rượu hồng

Chàng cho bóng chị vào trong hồn chàng

Chị buồn thơ cũng nát tan

Chị vui thơ lại xếp hàng múa ca.

Em yêu chàng lắm chị à!

Yêu chàng thi sĩ đậm đà chất thơ

Yêu hồn chàng biết mộng mơ

Yêu vần thơ biết đợi chờ nhớ mong.

Chàng yêu em rất thật lòng

Từ ngày có chị duyên nồng nhạt phai

Lòng chàng giờ đã chia hai

Trao em một nửa, nửa này dành trăng.

Thương dùm em với chị Hằng

Xui chàng thi sĩ lại gần với em

Để khi ngồi giữa trời đêm

Trong lòng em lại có thêm chị Hằng.

11. Ánh trăng buồn

Nửa đêm nhìn ánh trăng buồn

Cô đơn lẻ bóng lệ tuôn gối mềm

Giờ này người đã ấm êm

Bỏ rơi một nửa trong đêm u sầu.

Những ngày hai đứa còn đâu

Nhớ lồi anh nói những câu hẹn thề

Bên vạt cỏ dọc triền đê

Anh đi quên cả lối về thăm em.

Giờ đây trăng rủ bên thềm

Để cho ngọn gió ghé thăm những gì

Mây buồn mây cũng bay đi

Còn em nỗi tủi sầu bi lệ nhòa.

Nghĩ rằng tình đó đã qua

Nghĩ rằng anh ở nơi xa thật rồi

Sao lòng vẫn thấy bồi hồi

Trong đêm không ngủ… lạy trời quên anh.

12. Trăng ơi

Trăng ơi

Trăng khuya nhớ gió đi tìm

Xe duyên tơ nguyệt biết tìm ở đâu

Mỏi mòn ngồi ngóng đêm thâu

Mây bay lơ lửng hỏi sầu nhớ ai?

Trăng khuya mơ mộng vờn ai

Long lanh đôi mắt nhung nai mơ màng

Hỏi rằng! Trăng mộng đêm say

Có sầu nhưng nhớ ngập tràng như tôi

Trăng hờn lơ lửng xa xôi

Nửa đêm đang mộng lần trôi xa dần

Mây hồng lơ lửng dần chân

Gió reo, reo nhẹ rung vầng trăng khuya.

Đêm nay mơ ướt gió về

Ru mây vào mộng tràn trề thương yêu

Trăng tròn, trăng khuyết, trăng lên

Tình em dậy sóng anh ơi nơi nào

Vầng trăng ai sẽ làm đôi

Tình em gió cuốn ngậm ngùi xót xa.

13. Trăng thanh bình

Đêm trăng sáng nơi miền quê thôn dã

Rất thanh bình và êm ả nên thơ

Ta bon chen nơi phố thị vật vờ

Nhiều mỏi mệt giữa dòng đời trôi nổi.

Đêm trăng sáng mà như trăng hờn dỗi

Khuất rặng cây như mang nỗi u buồn

Nặng trĩu lòng lặng lẽ giữa màn sương

Thấy hiu hắt cho đêm trường lạnh lẽo.

Trăng nhớ ai để trăng gầy khô héo

Ta cũng buồn vì một nỗi niềm riêng

Vì tâm tư cứ man mát buồn phiền

Tìm ai đó có cùng mang tâm sự

Chỉ muốn nói vài ba câu nhắn nhủ

Trăng có còn sáng tỏ ở nơi xa

Ở nơi đây cũng nhớ lắm mà

Có ai ngắm ánh trăng tà cuối buổi.

Trăng yên lặng trong màn đêm u tối

Rất thanh bình cho những kẻ chờ mong

Ánh trăng khuya nghe ảo não trong lòng

Trăng sáng quá mà trong ta vô vọng.

Đêm tĩnh mịch ánh trăng soi một bóng

Dáng hao gầy đang thấp thỏm chờ ai

Từng bước chân trên vạn lý đường dài

Nhìn trăng sáng ta nhớ hoài giấc mộng.

Xem thêm :  Tất cả 39 phù phép (enchantment) trong Minecraft

14. Vầng trăng khuyết nửa

Có phải trăng tròn rồi trăng khuyết đâu anh

Cũng như bây giờ anh quên rồi ước hẹn

Dẫu biết lời yêu hôm nào còn nguyên vẹn

Có phải trăng buồn nên chẳng thể tròn canh.

Nơi ấy sao đành đem xẻ mảnh trăng thanh

Dâu còn tiếc thương ân tình ngày xưa cũ

Để lại mùa đông không còn buồn vương chút nắng

Còn nửa cuộc tình thầm lặng giấu màn đêm.

Có phải giờ đây vui hạnh phúc ấm êm

Anh chẳng còn thương ánh trăng buồn da diết

Một nửa bên em sẽ thật rồi mãi khuyết

Khoảng tối buông dần da diết nửa đời sau.

Xuân đã về rồi xua cái lạnh lao đao

Mà sao anh ơi lệ dòng tuôn rơi mãi

Em nở nụ cười giữa mùa xuân hoang dại

Như tiễn cuộc tình ta vào mãi chốn hư không.

15. Trăng khuya

Trăng khuya

Đêm khuya không ngủ nhớ thương ai?

Khắc khoải trong tim tiếng thở dài

Làm bạn cùng trăng đêm khuya lạnh

Hờ hững bờ vai dáng trang đài.

Tím cả vùng trời bao kỷ niệm

Biết người còn nhớ mảnh trăng xưa

Đêm nay trăng lạnh màu sương khói

Lãng đãng buồn sao một kiếp người!

16. Trăng muộn

Trăng buồn hỏi gió đi đâu

Để trăng ôm một mối sầu tương tư

Hỏi mây để rõ thực hư

Mây cười lỏn lẻn, ậm ừ bay xa.

Trăng ngồi xuống ngọn núi già

Rầu rầu một nét trông ra thật buồn

Gió thời bay khắp bốn phương

Bỏ trăng ở lại nhớ thương một mình.

Ngắm nhìn đáy nước lung linh

Soi gương chợt thấy bóng mình hư hao

Gió ơi gió bỏ đi đâu?

Để trăng ở lại đêm đâu một mình.

17. Trăng buồn

Trăng khuya chênh chếch bên thềm

Làm cho ai đó ngồi buồn ngắm trăng

Ngắm rồi lòng dạ bâng khuâng

Làm tăng nỗi nhớ lâng lâng lạ thường

Ngắm trăng nhớ đến người thương

Nhưng xa nhau quá vô thường gặp nhau

Chỉ có gặp ở trang Face

Qua dòng tin nhắn buồn lây mãi hoài.

Băn khoăn nghĩ đến tương lai

Yêu thương nhớ lắm ngày mai thế nào?

Bởi cả hai đứa hai đầu

Bắc Nam tổ quốc mưa sầu thâm niên.

Tăng thêm nỗi nhớ triền miên

Nỗi buồn cũng thế cộng thêm nản lòng

Nơi xa có hiểu hay không?

Nhớ thương nhau lắm mà lòng xót xa.

18. Buồn ai – Ai buồn

Buồn ai - Ai buồn

Trăng khuya rơi rụng xuống cầu

Mình anh ngóng đợi, nỗi sầu rụng theo

Đường xưa lối cũ vắng teo

Sao rơi lặng lẽ bay vèo trong đêm.

Hoa trôi, nước cuốn buồn thêm

Còn đâu những phút êm đềm bên nhau

Trời gieo chi lắm khổ đau

Tim anh lỗi nhịp biết bao lần rồi!

Ánh dương ló dạng trên đồi

Tay không níu nổi, gót rời bước đi

Ngàn sau gặp gỡ có khi

Ái ân còn đó, ướt mi cay nồng

Rồi mai em cũng theo chồng

Người xưa dần khuất… bóng hồng vu quy.

19. Một nửa trăng – Hàn Mặc Tử

Hôm nay có một nửa trăng thôi,

Một nửa trăng ai cắn vỡ rồi!

Ta nhớ mình xa thương đứt ruột!

Gió làm nên tội buổi chia phôi!

20. Uống trăng – Hàn Mặc Tử

Ta căm với tiếng reo khô

Ta buồn với liễu bên hồ ngẩn ngơ

Ngông cuồng đi hái vần thơ

Yêu đương, rót nước để chờ trăng lên

Bóng Hằng trong chén nằm nghiêng

Lả lơi, tắm mát, làm duyên gợi tình

Sóng xao mặt nước rung rinh

Lòng ta khát miếng chung tình từ lâu

Uống đi cho đỡ khô hầu

Uống đi cho bớt cái sầu mênh mang

Có ai nuốt ảnh trăng vàng

Có ai nuốt cả bóng nàng Tiên Nga.

21. Ánh trăng vỡ

Mơ màng trăng tỏa giữa trời đêm

Lọn gió heo may khẽ bên thềm

Sương đọng rung rinh như hạt ngọc

Mùa thu vừa đến lá vàng thêm.

Bâng khuâng bỗng nhớ đến người yêu

Làn tóc bồng bềnh lay nắng chiều

Cánh vạc vào mây xa thấp thoáng

Gửi về nơi ấy nhớ thương nhiều.

Con đò trầm mặc đứng chờ ai

Bến nước xanh xao bóng đổ dài

Sóng gợn chênh chao bờ cỏ động

Ánh trăng nghiêng ngã một lâu đài.

Gió đưa ngọn trúc giỡn đùa trăng

Em giận anh chăng chẳng nói năng

Chiếc lá xoay xoay rồi rớt xuống

Nước mờ hư ảo ánh trăng tan…

22. Trăng ở phố – Phan Thu Hà

Trăng ở phố - Phan Thu Hà

Trăng từ đâu về phố

Rắc vàng xuống vòm cây

Gọi hoàng lan tỉnh giấc

Tỏa nồng nàn hương say.

Có một người không ngủ

Lặng lẽ ngồi ngắm trăng

Ước làm mây áo lụa

Ngả đầu lên nét hằng.

Thương vầng trăng ở phố

Lặng lẽ sáng một mình

Phố đèn sao ồn ã

Để trăng buồn lặng thinh.

Ta cùng trăng đối bóng

Khi phố đã ngủ rồi

Trăng cũng không nỡ khuyết

Tội một người lẻ loi.

Ta thức cùng trăng nhé

Gửi chút tình tri âm

Kìa trăng vào cửa sổ

Đến bên ta … thì thầm.

23. Ánh trăng buồn – Thanh Trần

Nửa đêm nhìn ánh trăng buồn

Cô đơn lẻ bóng lệ tuôn gối mềm

Giờ này người đã ấm êm

Bỏ rơi một nửa trong đêm u sầu

Xem thêm :  Stt đang yêu hay nhất

Những ngày hai đứa còn đâu

Nhớ lời anh nói những câu hẹn thề

Bên vạt cỏ dọc triền đê

Anh đi quên cả lối về thăm em

Giờ đây trăng rủ bên thềm

Để cho ngọn gió ghé xem những gì

Mây buồn mây cũng bay đi

Còn em nỗi tủi sầu bi lệ nhòa

Nghĩ rằng tình đó đã qua

Nghĩ rằng anh ở nơi xa thật rồi

Sao lòng vẫn thấy bồi hồi

Trong đêm không ngủ… lạy trời quên anh.

24. Ánh trăng đêm buồn

Ánh nguyệt hoe vàng rọi bóng đêm

Sương khuya giá lạnh ướt vai mềm

Xoá tan hơi ấm tình ngào ngạt

Xua biến men nòng ái dịu êm

Thương nhớ người mang đi lặng lẽ

Tương tư ta gánh lại êm đềm

Cô đơn giọt lệ sầu tê tái

Ngắm ánh trăng vàng thấy nhớ thêm!

25. Trăng – Chu Minh Khôi

Trăng - Chu Minh Khôi

Rất nhiều khi trăng úp mặt vào đêm

Khóc rưng rức dưới trời sao mất ngủ

Trăng mười lăm mang hình hài thiếu nữ

Vú non tơ giấu trong nịt mây vàng.

Tóc vô hình trăng xõa xuống mênh mang

Muôn tơ sáng dệt thành hoa nắng

Rồi một ngày hoa kết thành trái cấm

Ăn một đời thiếu vắng, ta yêu.

Có những khi ngơ ngẩn giữa chiều

Trăng tức tưởi xóa dấu mình trong gió

Ta nhẫn nại uống lời trăng bỏ ngỏ

Chùm thơ yêu ngọt lịm giữa môi mình.

Rồi những ngày trăng thức lúc bình minh

Đỏng đảnh lắm thế mà ta vẫn đợi

Dây tơ sáng buông quanh ta tóc rối

Ta thì đầy mà trăng lại gầy thêm.

Làm con thuyền trăng lướt nhẹ trong đêm

Chở đầy thơ và ta về cổ tích

Phía mười lăm bến bờ đêm tĩnh mịch

Ta mở hồn tựa cửa ngóng trăng lên.

26. Thưởng Nguyệt – Bùi Thế Uyên

Lẻ bóng đêm nay chén rượu đầy

Bên thềm nguyệt chiếu gợi tình say

Đìu hưu gác nhỏ đau lòng quá

Quạnh quẽ cô phòng khổ dạ thay

Tửu nhạt đêm ngày bao nỗi nhớ

Bia nồng sớm tối để hồn bay.

Đời vui mấy buổi nhiều mơ ước

Độc ẩm mình ta giữ chốn này.

27. Hờn trăng – Hồng Hiếu

Vầng trăng ai thả ngang trời

Để em tôi nhặt chơi vơi giữa chiều

Mơ màng kéo mảnh hồn phiêu

Đưa bàn tay níu tin yêu vọng về.

Cánh diều ai thả ven đê

Để em tôi xõa tóc thề chạy theo

Thoảng cơn gió ghẹo đưa vèo

Mắt Huyền ngơ ngác trong veo dỗi hờn.

Bài ca văng vẳng thâm sơn

Để em tôi bớt tuổi hờn giữa đêm

Lả tai khẽ đọng môi mềm

Tìm quên những giấc mơ êm níu giờ.

Lời yêu ai thả chơ vơ

Để em tôi phải thẫn thờ yêu thương

Hồn ai thao thức canh trường

Gom vào nỗi nhớ ướp hương ái tình.

Xin người chớ thả lặng thinh

Để em tôi mãi một mình cô đơn

Xin người chớ thả dỗi hờn

Để em tô điểm vẽ sơn cuộc tình.

28. Mây họa ánh trăng

Lữ khách đường xa lỡ chuyến đò

Ghé vào quán trọ ngủ bơ vơ

Độc hành sương gió đời phiêu bạc

Đêm lạnh nằm nghe mưa nhỏ to.

Khơi lại niềm riêng giọt nhớ nào

Ngày xưa cô chủ dáng thanh tao

Chiếc khăn màu tím choàng vai nhỏ

Làn nắng mơn da, tiếng ngọt ngào.

Quán cũ nằm nghe trống vắng nàng

Đêm mưa nuối tiếc rụng miên man

Từ khi xa cách không còn dịp

Bỏ lỡ duyên phần lỡ lứa đôi.

Nếu có ngày mai sẽ nói rằng

Đời anh sáng được bởi vì trăng

Và em là ánh trăng vàng đó

Thắp mãi bên nhau hết lỡ làng.

29. Ánh trăng vàng

Ánh trăng vàng

Ánh vàng quá đẹp lòng buồn ơi

Thổn thức trong tâm nhớ tới người

Bóng ai qua lại mà chẳng nhớ

Lòng mãi mong chờ mà chẳng vui.

Ánh vàng cho tôi gửi đôi lời

Lời yêu lời nhớ cho lòng vui

Gửi kiếm bóng ai trong lòng đó

Xin cho trôi đi tới tim người.

30. Trăng ơi – Hoàng Thanh Tâm

Trăng ơi khi tỏ khi mờ

Nơi đây một bóng bơ bơ lạnh lùng

Trăng vờn mây núi chập chùng

Riêng ta một nỗi nhớ nhung ngút ngàn.

Một mình một bước lang thang

Trên đầu lẽo đẽo trăng vàng đi theo

Người buồn trăng chẳng trong veo

Khi tròn lúc khuyết khi treo khi chìm.

Nhìn trăng gửi gắm nỗi niềm

Khi than khi trách ta tìm đến trăng

Em buồn em trốn trong trăng

Sâu trong đáy mắt vầng trăng vơi đầy.

Trăng non trăng khuyết trăng gầy

Không gian tĩnh mịch thuyền này trong trăng

Trăng tròn vành vạnh vầng trăng

Tình em trong trẻo như trăng ngày rằm.

Trên đây là những bài thơ về Trăng hay nhất được sưu tầm và tổng hợp mà PKMacBook muốn giới thiệu đến bạn. Chúc các bạn vui vẻ bên nhũng vần thơ.



Nguồn tham khảo từ Internet

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Thủ Thuật Tại Website Pkmacbook.com