Thơ về vợ – Tổng hợp những bài thơ hay, hài hước nhất về vợ

Ngoài những lời nói mật ngọt những bài thơ vừa có yếu tố ngọt ngào thể hiện sự nịnh nọt, gần gũi vừa có yếu tố hờn trách yêu chắc hẳn sẽ làm cho các bà vợ phải bật cười. Dưới đây là thơ về vợ – Tổng hợp những bài thơ hay, hài hước nhất về vợ.

Thơ về vợ Tổng hợp những bài thơ hay, hài hước về vợ

Bài thơ số 1

Đẹp như tiên là vợ ta

Vợ là gió mát vợ là bão giông

Vợ như một đóa hoa hồng

Vợ như sư tử Hà Đông kinh người

Vợ là êm ái tuyệt vời

Vợ là sấm sét rụng rời chân tay

Vợ là một chất men cay

Vợ là chất đáng chất cay trong lòng.

Bài thơ số 2

Vợ là ngân khố kho tiền

Vợ là mẹ các con ta

Thường kêu bà xã, hiệu là phu nhân

Vợ là tổng hợp: bạn thân

Thủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiền, …

Vợ là ngân khố, kho tiền

Gửi vào nhanh gọn, hơi phiền rút ra

Vợ là biển cả bao la

Đôi khi nổi nóng khiến ta chìm phà

Vợ là âm nhạc, thi ca

Vừa là cô giáo, vừa là luật sư

Cả gan đấu khẩu vợ ư?

Cá ươn không muối, chồng hư cãi “bà”

Chồng ơi! Đừng có dạu khờ

Không vợ, đố biết nhờ cậy tay ai

Vợ là phước, lộc, thọ, tài …

Thuộc trăm định nghĩa, trả bài vợ khen.

Bài thơ số 3

Bắc thang lên hỏi ông trời

Đời con đau khổ đã nhiều… thấu chăng?

Ông trời cúi mặt than rằng

Tao đây cũng khổ, cắn răng chịu đòn!

Bắc thang lên hỏi ông trời

Kiếp này con có bỏ nàng được không?

Ông Trời ổng trả lời rằng

Tao còn chưa được huống chi là mày.

Bài thơ số 4 – Sợ vợ

Dù không sinh đẻ ra ra

Nhưng công nuôi dưỡng thật là lớn lao

Khi ta đau ốm xanh xao

Vợ lo chăm sóc hồng hào khỏe ngay

Sợ ta đi trật đường rầy

Sợ liền theo dõi kéo ngay về nhà

Khi ta tán tỉnh ba hoa

Vợ liền quát nạt để mà răn đe

Lời vợ dạy phải nắng nghe

Mai sau “khôn lớn” mà khoe mọi người

Nói ra xin hãy chớ cười

Vợ ta ta sợ! Vợ người… còn lâu.

Bài thơ số 5 – Nói xấu vợ

Ngoài trời bỗng nổi cơn giông

Vợ em giở chứng chạy rông ngoài đường

Em nhìn mà thấy thương thương

Vợ em sao lại dở dở ương ương thế này.

Hôm rồi nó uống rượu say

Xông phi một phát… vỡ ngay cái bàn.

May mà hàng xóm khuyên can

Không thì nhà cửa nát tan hết rồi.

Thời gian hờ hững nhẹ trôi

Vài hôm lại thấy nó ngồi uống bia.

Nhìn em, nó bảo thằng kia

Lại đây quỳ xuống rót bia cho bà.

Em nào có dám kêu ca

Không nhanh nó vả cho 3 phát liền.

Thì ra nó trúng lô xiên

Có tiền trong túi nó liền đi chơi

Số em lận đận long đong

Nào ai thấu hiểu nỗi lòng em đâu.

Em ngồi than thở mấy câu

Mó liền vác hẳn dao bầu chạy ra

Em đành co cẳng chạy xa

Nó mà vớ được… thành ma có ngày!

Bài thơ số 6 – Vợ là

Vợ là thánh chỉ vua ban

Vợ là thánh chỉ vua ban

Có sao dùng vậy không bàn đúng sai

Quỷ thần đứng cả hai vai

Vợ là chân lý không sai bao giờ.

Bài thơ số 7 – Vợ ơi

Vợ mình sống kiểu đại gia

Từ nhà ra chợ có ba bước à

Trên xe rong ruổi la cà

Cứ như xa lắm thật là buồn so

Việc làm không tính chẳng lo

Tay cầm điện thoại nằm co trên giường

Mãi rồi mất hết tình thương

Chỉ vì quá khứ mà vương tơ lòng

Bây giờ chỉ một ước mong

Vơ ơi tu chí kẻo xong duyên mình

TÌnh nghĩa vợ chồng chớ khinh

Để khi ngoảnh lại bóng hình đã xa.

Bài thơ số 8 – Nhớ vợ

Bây giờ em trưa ngủ phải không em?

Anh nơi xa lòng cũng luôn thổn thức

Tình yêu thương tấm lòng thiết thực

Anh không muốn xa nhà, càng không muốn xa em.

ĐÊM nay anh thức, giữa vùng núi hoang sơ

Nhớ về em, nhớ quê hương dịu hiền

EM vẫn tất tả, no toan vun cuộc sống

Hai đứa cùng chia sẻ nhé nghe em.

Ánh TRĂNG đêm anh càng thấy thật gần

Miền núi hoang sơ, chẳng cùng ngôn ngữ

Có lúc thấy con người ta rất lạ

Nhìn khói chiều, càng thêm nỗi nhớ nhà thêm.

Có một điều không gì sánh được hơn

Là có em, luôn ra vào trông ngóng

EM cũng đừng buồn, không phải giận anh nhé

CUỐI tháng này, anh sẽ về bên em.

Bài thơ số 9

Bẩm sinh ta đã hiền lành

Từ khi lấy vợ trở thành… hiền khô

Còn nàng thuở ấy ngây ngô

Sau khi xuất giá thành cô “xếp sòng”

Suốt ngày oán trách với chồng

Lúc xưa thì vậy, giờ không còn gì…

Bài thơ số 10

Ngày xưa sợ vợ là sai

Ngày nay sợ vợ là oai nhất vùng

Ngày xưa sợ vợ là khùng

Bây giờ sợ vợ anh hùng thời nay.

Bài thơ số 11

Ra đường chẳng biết sợ ai Về nhà sợ đứa liền vai má kề

Ra đường chẳng biết sợ ai

Về nhà sợ đứa liền vai má kề

Chỉ khen chứ chẳng dám chê

Hết giờ làm phải đi về cho nhanh.

Vợ nhờ không được chối quanh

Kẻo mà lại nổi tam bành thì xong

Lại thương cho kiếp làm chồng

Quanh năm suốt tháng người không có hào.

Bài thơ số 12 – Định nghĩa về vợ hài hước

Vợ là quả ớt chín cây

Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.

Vợ là một đóa hoa hồng

Vợ là “sư tử Hà Đông” trong nhà.

Vợ là nắng gắt mưa sa

Vợ là giông tố phong ba bão bùng.

Nhiều người nhờ vọ lên ông

Nhiều người vì vợ mất không cơ đồ

Vợ là cả những vần thơ

Vợ là cả giấc mơ vơi đầy

Vợ là một chất men say

Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lònh

Vợ là một áng mây hồng

Vợ là hoa hậu để chồng mê say.

Vợ là khối óc bàn tay

Vợ là bác sĩ tháng ngày chăm ta

Vợ là nụ, vợ là hoa

Vợ là chồi biếc, vợ là mùa xuân.

Vợ là tín dụng nhân dân

Vợ là kế toán giải ngân trong nhà

Vợ là biển rộng bao la

Là hương lúa đậm đà tình quê

Vợ là gió mát trưa hè

Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông.

Vợ là chỗ dựa cho chồng

Nhiều không dám bảo vợ không là gì

Khoan khoan hãy nghĩ lại đi

Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu.

Việc nhà vợ có công đầu

Nấu cơm, nấu nước, rửa ray, pha trà.

Vợ là máy giặt trong nhà

Vợ là Cát-sét, vợ là tivi.

Nhiều đêm vợ hát chồng nghe

Lời ru xưa lại vọng về trong ta

Vợ là làn điệu dân ca

Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên

Vợ là cái máy đếm tiền

Vợ là “nội lực” làm nên cơ đồ

Vợ là thủ quỹ thủ kho

Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà.

Vợ là vũ trụ bao la

Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường

Khi nào giận, lúc nào thương.

Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu.

Vợ là một khúc sông sâu

Vợ như là cả một bầu trời xanh

Vợ là khúc nhạc tâm tình

Vợ là cây trúc bên đình làm duyên

Vợ là cô Tấm thảo hiền.

Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi.

Vợ là con Phật, cháu Trời,

Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian.

Bài thơ số 13

Còn tiền vợ nói líu lo

Còn tiền vợ nói líu lo

Hết tiền vợ hét, vợ “ho” suốt ngày

Còn tiền vợ hiền như nai

Hết tiền vợ mắng như nài quản voi

Còn tiền nhỏ nhẹ, hẳn hoi

Hết tiền vợ réo như còi hỏa xa

Còn tiền thì vợ hiền hòa

Hết tiền vợ dữ như là chằn tinh.

Còn tiền vợ gọi “Anh… anh”,

Hết tiền vợ gắt như chanh không đường.

Còn tiền tình thương mến thương

Hết tiền vợ đạp rớt giường như chơi.

Bài thơ số 14 – Kính vợ

Sợ vợ sống lâu Nể vợ bớt u sầu

Sợ vợ sống lâu

Nể vợ bớt u sầu

Để vợ lên đầu

Là trường sinh bất tử…

Đánh vợ nhừ tử

Là đại nghịch bất đạo

Vợ hỏi mà nói xạo

Là trời đất bất dung.

Chê vợ lung tung

Là ngậm máu phun người

Gặp vợ mà không cười

Là có mắt không tròng.

Để vợ phiền lòng

Là chu di tam tộc

Vợ sai mà hằn học

Là trời đánh thánh đâm.

Vợ gọi mà ngậm câm

Là lòng lang dạ sói

Để vợ nhịn đói

Là tội nhân thiên cổ.

Để vợ chịu khổ

Là bất tài vô dụng

Trốn vợ đi “ăn vụng”

Là ngũ mã phanh thây.

Bài thơ số 15 – Thơ vui vợ nhắn nhủ chồng

Một là anh phải hiền hòa

Sẵn sàng nhận lỗi cho qua mọi điều

Dù sai dù đúng bao nhiêu

Bao giờ lỗi cũng phần nhiều là ta.

Hai là anh phải thật thà

Lương bao nhiêu có nộp ra đủ đầy

Giờ giấc cấm chậm một giây

Khai không thành thực thì “đây” giận hờn.

Ba anh chịu đựng phải hơn

Cơm khê canh mặn liệu hồn mà chê

Cắn răng nhắm mắt nuốt đê

Kêu lên một tiếng ra đê mà nằm.

Bốn anh là nhớ phải chăm

Lau nhà rửa bát âm thầm làm đi

Kiểm tra em thấy việc gì

Làm không vừa ý ấy thì biết tay.

Năm cấm chè thuốc rượu Tây

Em mà phát hiện đuổi ngay ra đường

Ngâm rượu dân tộc bổ dương

Ừ thì vài chén quê hương thôi đành.

Sáu là em cấm tiệt anh

Đừng có tơ tưởng loanh quanh em nào

Tức lên tay thớt tay dao

Lia tay nhắm mắt chào mào cúc cu.

Ngẫm rồi tôi khóc tu tu

Thế thì nào khác đi tù hả em

Nhưng thôi anh quyết thử xem

Chung thân lĩnh án với em sợ gì!

Bài thơ số 16

Ngồi buồn nhớ vợ người ta

Trời như hâm, đất như là dở hơi

Vợ người sao quá tuyệt vời

Vợ tôi nhìn kĩ thì hơi… bình thường.

Bài thơ số 17 – Sợ vợ 2

Ngồi buồn kiếm chuyện nói chơi

Ngồi buồn kiếm chuyện nói chơi,

Nhất vợ nhì trời… là chuyện tự nhiên.

Ðàn ông sợ vợ thì sang,

Ðàn ông đánh vợ tan hoang cửa nhà.

Ðàn ông không biết thờ “bà”

Cuộc đời lận đận kể là vứt đi.

Ðàn ông sợ vợ ai khi,

Vợ mình, mình sợ sá gì thế gian!!!

Ðàn ông khí phách ngang tàng,

Nghe lời vợ dạy là hàng “trượng phu.”

Ðàn ông đánh vợ là ngu,

Tốn tiền cơm nước, ở tù như chơi.

Lấy nàng từ thuở mười ba,

Ðến khi mười chín tôi đà năm con.

Nàng thì trông hãy còn son,

Tôi thì đinh ốc, bù lon rã rời.

Nắng mưa là chuyện của trời,

Tề gia nội trợ có tôi bao thầu.

Suốt ngày cày cấy như trâu,

Chiều về rửa chén cũng “ngầu” như ai.

Nấu cơm, đi chợ hàng ngày,

Bồng con, thay tã tôi đây vẹn toàn.

Lau nhà, lau cửa chẳng màng,

Ôi thời oanh liệt ngang tàng còn đâu.

Nhiều khi muốn hộc xì dầu,

Xin nàng nghỉ phép, nàng chau đôi mày.

Nàng đòi thi đấu võ đài,

Tung ra một chưởng, chén bay ào ào.

Nhớ xưa mình mới quen nhau,

Em ăn, em nói ngọt ngào dễ thương.

Cho nên tôi mới bị lường,

Mang thân ngà ngọc cậy nương nơi nàng.

Than ôi thực tế phũ phàng,

Mày râu một kiếp thôi đành đi đoong.

Một lòng thờ vợ sắt son,

Còn non còn nước thì tôi còn… thờ.

Bài thơ số 18 – Vợ và ta

Vợ, từ thiếu nữ hiền lành

Vợ, từ thiếu nữ hiền lành

Đến khi xuất giá trở thành… “quan gia”

Vợ là con của người ta

Và ta quen vợ chẳng qua vì tình

Có quan thì phải có binh

Nên ta làm lính hầu tình “quan gia”

Con ta do vợ sanh ra

Nên ta với vợ chẳng bà con chi

Tại vì hôm vợ vu quy

Ta lỡ làm lính hầu đi bên nàng

Làm lính chứ không làm tàng

Tính chất vợ ta phải càng hiểu hơn

Mỗi khi mà vợ giận hờn

Áp dụng “công thức giản đơn” làm huề

Khi vợ đă ngỏ lời chê

Thì nên sửa đổi… “đa bê” tức thì (database)

Mỗi khi vợ nhờ chuyện gì

“Program” Vợ viết nhớ ghi trong lòng

Khi vợ đă nói là… “không!”

“Nguyên hàm bất định”, đừng mong tìm dò

Vợ mà nổi nóng dằn co

“Bảo toàn định luật” phải lo sẵn sàng

Khi nào cùng vợ ra đàng

“Bảy hằng đẳng thức” sẵn sàng lắng nghe

Mỗi khi mà đă ngừng xe

Phải lo… “chuyển vế” mở xe cho nàng

Cùng vợ đi vào nhà hàng

Không nên tự ư “khai hàm tích phân”

Hễ thấy vợ cứ nhăn nhăn

“Khảo sát hàm số” nhưng cần làm thinh

Vợ… “input” chữ “Shopping”

Thì… “output” phải áo xinh, váy đầm…

Muốn vợ đừng có… chầm bầm

Credit cards cứ âm thầm… “khai căn”

Nếu… lỡ mà có lăng nhăng

“Giá trị tuyệt đối” một lần rồi thôi

Tính vợ mà có muôn đời

Phải nhường vợ chức… “đương thời quan gia”

Muốn vợ trẻ măi không già

Lưng ta chắc phải như là… “parabol”

Tính chất vợ thì phải tuân

Kẻ làm lính phải luôn luôn thật thà

Nấu cơm, đi chợ, quét nhà…

Quan gọi thì… dạ, bẩm bà có ngay

Quan thương sẽ cười suốt ngày

Quan ghét… lính sẽ bị đày khổ sai

Hễ ai có cười chê bai

Đổ thừa… thương vợ chứ ai mà…đần

Tính chất phải học nhiều lần

Nếu không áp dụng trăm phần trăm thua!

Bài thơ số 19 – Sư tử nhà tôi

Ôi trời sư tử Hà Đông

Hôm nay lại đánh cả chồng nữa đây

Vì sao tôi khổ như vầy

Thương nàng như thể đội mây trên đầu.

Ra ngoài chẳng dám ngồi lâu

Cơm canh nấu trễ là sầu thấy ngay

Chửi hoài lắm lúc mặt dày

Lén đi uống rượu không say không về.

Nhậu khi chưa tỉnh cơn mê

Mơ nàng tiên nữ tứ bề bao quanh

Giật mình vỡ mộng tan tành

Vợ nhìn trừng mắt hỏi anh cười gì?

Ấp a ấp úng cười khì

Tui mơ em đẹp khác chi tiên thề

Nàng cười chúm chím hề hề

Tiên xinh đẹp mãi để kề cận ông.

Trên đây là tổng hợp những bài thơ hay, hài hước nhất về vợ. Hy vọng bạn đã có nhiều tiếng cười sảng khoái, phút giây thư giãn, ý nghĩa.



Nguồn tham khảo từ Internet

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Thủ Thuật Tại Website Pkmacbook.com
Chat Facebook
Chat Zalo
Hotline: 0899.322.522